NGƯỜI VIỆT KHẮP NƠI                                                                                         TRỞ VỀ TRANG CHÍNH

 
 

Sư cô Minh Tú, người nuôi dưỡng các em mồ côi ở chùa Đức Sơn – Huế

2006.08.22

Phương Anh, phóng viên đài RFA

Cách đây 42 năm, có một ngôi chùa nho nhỏ được thành lập, nằm trên một ngọn núi thuộc huyện Hương Thuỷ, tỉnh Thừa Thiên, Huế, là chuà Đức Sơn. Nơi đây, từ ngày đầu đă có các sư cô âm thầm giúp đỡ những người phong cùi, những người nghèo khổ, nuôi các em bé bị vất bỏ ở cổng chuà.

Sư cô Minh Tú và em bé mồ côi tại chuà Đức Sơn. Photo courtesy Vietnam Net.

Mặc dù cuộc sống chay tịnh giữa môi trường chung quanh rất nghèo khổ, lại thêm nhiều khó khăn về mặt pháp lư, măi cho đến 1988 mới dễ thở, nhưng các sư cô vẫn cố gắng không ngừng, vượt qua mọi khó khăn để nuôi dậy các em nên người. Ngoài ra, c̣n giúp đỡ và chăm sóc cho những người bất hạnh quanh vùng.

Một trong những sư cô đầy ḷng từ tâm ấy chính là sư cô Minh Tú. Trang Phụ Nữ kỳ này xin được gửi tới quí vị và các bạn đôi nét về sư cô Minh Tú và ngôi chùa Đức Sơn.

Ngôi nhà t́nh thương

Theo lời sư cô Minh Tú cho biết, vào năm 19 tuổi, khi chùa Đức Sơn mới thành lập được ít lâu, th́ sư cô đă có mặt v́:

“Sư ở thành phố Huế, là người sống bên cạnh sông Hương, Huế, ngày ngày chứng kiến cảnh chiến tranh, người ta chở thây người chết đi qua nhà, máu chảy, người ta khóc lóc chạy theo…

Sư thấy cảnh đó nhiều quá nên đă quyết định vào chuà thắp nén nhang để cầu nguyện cho đất nước được hoà b́nh, và đă nuôi mộng xuất gia, lúc đó th́ sư bà cũng đă nuôi dậy cô nhi và sư đă phụ trách đi chăm sóc các em, rồi người phong cùi, mở trạm xá, lớp học. Khi hoà b́nh rồi, th́ có nhiều người khổ hơn.

Ngôi nhà t́nh thương thành lập được 21 năm rồi. Nguyên nhân là sư đă chăm sóc những người phong và những người bị hậu quả của chiến tranh của hai miền Nam Bắc, dân họ khổ lắm, đau yếu, bệnh tật, mù loà, có nhiều người con đi theo miền Nam cũng chết, theo miền Bắc cũng chết, sống trơ trọi nghèo nàn trong chiến tranh.

Sư cô Minh Tú

Không ai bằng ḷng cho ḿnh làm nhưng ḿnh vẫn cứ làm, lúc ấy chưa có một pháp lư nào trong tay cả, nhưng chân lư vẫn sờ sờ ra đó, v́ nỗi bất hạnh của các em nhiều qúa và ḿnh cứ làm thầm lặng, đừng đợi chờ ǵ cả, v́ đợi chờ th́ người ta chết rồi. Xă hội nào người ta cũng có pháp lư, c̣n chân lư th́ không bao giờ biến đổi cả.”

Với tuổi đời năm nay đă gần 60 và với 40 năm làm việc chăm sóc cho người phong cùi, người nghèo ở vùng sâu, vùng xa, sư cô c̣n thành lập viện mồ côi, hay nói đúng hơn là ngôi nhà t́nh thương để nuôi dậy các em bị bỏ rơi trước cổng chuà, hay do các phật tử đem lại, có những em không may có cha mẹ bị tâm thần, hoặc cha mẹ qua đời hết cả. Sư cô cho hay:

“Ngôi nhà t́nh thương thành lập được 21 năm rồi. Nguyên nhân là sư đă chăm sóc những người phong và những người bị hậu quả của chiến tranh của hai miền Nam Bắc, dân họ khổ lắm, đau yếu, bệnh tật, mù loà, có nhiều người con đi theo miền Nam cũng chết, theo miền Bắc cũng chết, sống trơ trọi nghèo nàn trong chiến tranh.

Sư đi chăm sóc những người phong, đi qua những làng mạc, thấy người ta khổ sở, nên đến chăm sóc họ. Các sư trong chùa đều đồng tâm nhất trí cùng nhau làm để giúp. Chuà có một cô nhi viện lớn lắm, có đến 400 em. Các phật tử xa gần thấy các em ở đâu th́ đem các em về cho các sư nữ nuôi các em.

Có những em là bị sinh ngoài ư muốn, họ từ chối nuôi các em. Các sư nữ trước giờ đi ngủ, tụng kinh, rồi đi khoá cửa chùa, có nhiều lần bắt gặp nhiều em bỏ trước cửa chùa. Nhỏ nhất hiện nay là gần tháng tuổi, lớn nhất là đại học năm thứ ba rồi.”

Niềm vui đơn sơ

Cũng theo lời sư cô, niềm vui nhất của sư cô là được thấy các em lớn lên, ngoan ngoăn, chăm chỉ học hành, có bằng trung cấp, cao đẳng, tốt nghiệp đại học, có công ăn việc làm ổn định và thỉnh thoảng vẫn trở về chuà Đức Sơn thăm. Sư nói:

“Khi các em học thành đạt, có nhiều em trung cấp, ra trường, có công văn việc làm ổn định rồi, có được 70 em hoà nhập với cuộc sống cộng đồng rồi, lâu lâu các em trở về để chia xẻ với các em, hay khuyên các bạn học hành, nếu không nghe lời, rời khỏi Đức Sơn th́ chỉ ân hận thôi.

Nhờ những tiếng nói nhắc nhở, chia xẻ như vậy đó nên rất có giá trị, c̣n hơn cả sư nữa, v́ chính các em thấy các bạn của ḿnh từ cô nhi viện ra, về nói th́ các em sẽ tin nhiều hơn.”

Sư dễ thương lắm, khi em c̣n nhỏ, hay đi chuà với ba mẹ và anh chị thấy sư tội lắm, những việc sư cô làm không hô hào cho mọi người, chỉ làm thôi. Lúc em mới đến th́ có ít em bé lắm. Thấy tấm ḷng cao cả của sư, nên phát tâm đi tu và em phải học hỏi nhiều nơi sư lắm.

Sư cô Liên Như cho biết

Ngoài việc nuôi dậy các em mồ côi, và cùng với sự tiếp tay của 20 sư nữ khác, sư cô Minh Tú c̣n thành lập 85 cơ sở dậy học ở các vùng núi, vùng sâu, vùng xa trong tỉnh. Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất là phải chăm sóc cho 200 em không b́nh thường tại chùa Đức Sơn. Các em này đa số bị bại năo hay bị đủ chủng loại bệnh tật. Sư cô tâm sự:

“Tất cả các sư đều không có tiền và cũng không làm ra tiền, nhưng khi làm công việc này th́ phật tử bốn phương xa gần, đến Đức Sơn th́ người ta không quên các em, không quên được khuôn mặt, h́nh hài quá bé nhỏ của các em.

Có lẽ v́ thế nên có những tấm ḷng chảy về Đức Sơn, nhưng các em có cơm ăn áo mặc th́ sư nhận, c̣n bắt buộc các em phải thế này, thế nọ th́ không bao giờ nhận. Có nhiều người muốn bảo trợ một số em gái lớn để đi làm th́ sư ngại, không dám cho các em ra khỏi, v́ họ chỉ xin nữ thôi, xin các em 14, 15 tuổi th́ làm sao sư an tâm được.

Cho nên sư không dám cho Người thương th́ nhiều lắm, nhưng cũng có những tấm ḷng thương “dổm”, sư rất ngại. Ví dụ như người ta thương lắm, người ta đem tới cả ngàn hộp sữa cho các em uống, các em thấy sữa th́ thèm nhưng uống không được v́ quá “đát” rồi. Cũng quay phim, chụp h́nh tùm lum, nhưng cuối cùng các em chẳng uống được tí sữa nào, v́ không dám cho các em uống, sợ các em bịnh.

Đó là cái cách thương mà đau đớn hơn nữa, chẳng bằng đừng thương th́ hơn. Sư chỉ dậy cho các em một điều: phải sống hoà thuận, thương yêu nhau, sống như thế nào để người ta cảm nhận được đến ḿnh và ḿnh không ngửa tay xin ai cả. Cứ sống như thế, th́ người ta sẽ cảm nhận ra.”

Tấm ḷng cao cả

Phương Anh cũng liên lạc được với sư cô Liên Như, vào chùa từ năm 15 tuổi, đă sống và làm việc với sư Minh Tú hơn 15 năm qua. Sư cô Liên Như cho biết: “Sư dễ thương lắm, khi em c̣n nhỏ, hay đi chuà với ba mẹ và anh chị thấy sư tội lắm, những việc sư cô làm không hô hào cho mọi người, chỉ làm thôi. Lúc em mới đến th́ có ít em bé lắm. Thấy tấm ḷng cao cả của sư, nên phát tâm đi tu và em phải học hỏi nhiều nơi sư lắm.

Nói chung, ở đây nhiều việc lắm. Không biết những chuà khác ra “răng”, chứ chuà Đức Sơn là việc không tên, làm việc suốt ngày, việc ǵ cũng làm, cũng có lúc phải bồng em nữa.”

Sư đặt tên cho em là Kiều Thiện Thảo. Sư nói với em “Thảo” là một loại cỏ thơm, v́ em bị vất nơi cỏ. Kiều là họ của Phật. Em ở đây sống rất vui và giống như gia đ́nh của ḿnh, em được đi học ở trường. Năm nay em lớp 9. Em đi học về th́ phụ các chị bếp và mấy mẹ, có khi giữ em. Em mơ ước lớn lên em được làm bác sĩ để chữa bệnh cho những người nghèo khó.

Bé Kiều Thiện Thảo

Được hỏi về việc sinh hoạt, ăn uống cho các em ở trong chùa, sư cô Liên Như cho hay: “Các sư cho các em ăn mặn, không ăn chay như các sư, một tháng chỉ có 4 ngày ăn chay thôi.

Ở đây, sư Minh Tú không ép buộc các em ăn chay, chỉ mong muốn các em phải sống thật tốt, phải chăm học để sau này có tương lai, chứ không bắt buộc các em lớn lên phải cạo tóc đi tu. Các em đi tu, hay lập gia đ́nh ǵ đó là tùy các em. Nhưng những em bị tâm thần th́ chắc chắn là phải nuôi nó suốt đời rồi v́ mang nó đi đâu?”

Một em gái, năm nay 14 tuổi, kể lại việc em lớn lên ở chùa như thế nào. Em nói: “Em tên là Kiều Thiện Thảo, em cũng chỉ nghe sư nghe kể lại là 30 tết, em bị vất ngay cổng chùa và lúc đó em mới sinh ra được hai ba ngày.

Sư đặt tên cho em là Kiều Thiện Thảo. Sư nói với em “Thảo” là một loại cỏ thơm, v́ em bị vất nơi cỏ. Kiều là họ của Phật. Em ở đây sống rất vui và giống như gia đ́nh của ḿnh, em được đi học ở trường. Năm nay em lớp 9. Em đi học về th́ phụ các chị bếp và mấy mẹ, có khi giữ em. Em mơ ước lớn lên em được làm bác sĩ để chữa bệnh cho những người nghèo khó.”

Sư là mẹ

Riêng em Cù Thiện Sanh, khi các sư cô t́m thấy em th́ đỏ hỏn, người mẹ nào đó đă sinh xong, đă vất em ngay trước cổng chuà. Lúc đó, em chỉ cân được chưa đầy 8 lạng, tưởng là em sẽ không sống được.

Vậy mà dưới sự chăm sóc tận t́nh của sư cô Minh Tú, nay em đă tṛn 14 tuổi. Em có tài đàn piano rất hay. Biết em rất thích âm nhạc, một cô giáo dậy đàn đă t́nh nguyện đến chùa hàng tuần để dậy cho em, sau khi một ân nhân tặng cho chùa một cây đàn piano. Vào mùa lễ Vu Lan năm em lên 10 tuổi, em đă làm bài thơ Sen Hồng Dâng Sư thật xúc động. Mời quí vị nghe em đọc:

Bé là Cù Thiện Sanh. Lớn lên từ cô nhi viện Đức Sơn. Bé không biết ai là cha là mẹ. Chỉ biết rằng sư là mẹ của bé thôi. Vu Lan năm nay bé không cài hoa trắng. Chỉ xin một cành hoa sen tươi hồng thắm. Kính dâng lên để tỏ ḷng cám ơn. Sư là mẹ là cha của bé. Vẫn muôn đời bé gọi “mẹ” sư ơi!

Khi hỏi, ước mơ của em là ǵ, em trả lời ngay: “Em lớn lên mơ ước vừa làm tu sĩ và bác sĩ, nghĩa là đi tu nhưng ḿnh cũng là bác sĩ đi khám bệnh cho người nghèo khó.”

Ngoài các sư nữ, trong chùa c̣n có khoảng 10 phụ nữ khác đến ở hẳn tại chùa để giúp nấu nướng và chăm sóc cho các em. Những phụ nữ này được sư cô dậy các em gọi là “mẹ”. Một chị tên Cao Thị Tín cho hay:

“Gia đ́nh của em ở xă Lộc Tŕ, huyện Phú Lộc, em ở với Sư 10 năm rồi. Em giữ trẻ, chăm lo cho mấy em. Sư thương các em, mấy mẹ và các sư khác lắm. Sư cô Minh Tú như một Phật Bà Quan Âm vậy!”

Vừa rồi là chuyện của sư cô Minh Tú và các em mồ côi tại ngôi chuà Đức Sơn. Trang Phụ Nữ xin dừng nơi đây. Hẹn gặp lại quí vị và các bạn trong chương tŕnh kỳ sau.

(RFA)

 

Những Tin Cũ

Copyright ©2005 FITEC & SearchVN. All rights reserved.