TIN NHÂN  QUẢ - TẠO PHƯỚC ĐỨC -  SỐNG CHÂN THƯỜNG

 searchvn.net                                                                                                                            TRỞ VỀ

 
 

Đêm Qua Sân Trước

 

Không gian không cách ngăn, nhờ cánh cửa không vách để đưa vào; thời gian không hạn cuộc, nhờ cành mai đêm trước để hiển bày. “Đêm qua sân trước” là không gian và thời gian của Thầy, “một cành mai” là ngón tay hiển bày của Thầy.

Nếu không có một cành mai th́ vẫn là đêm qua sân trước, vẫn là cành mai đang nở, vẫn là ở đây bây giờ. Thầy thường nói: “Người thấy Tánh th́ nh́n một chiếc lá rụng cũng thấy vui tràn bờ,” như vua Trần Nhân Tông có lần đă nói:

"Như kim khám phá Đông hoàng diện

Thiền bản bồ đoàn khán trụy hồng." (*)

Và với Thầy, ngón tay khai thị cũng chính là mặt trăng.

***

Khi Thiền sư Măn Giác sắp xả bỏ sắc thân, ngài ban cho đệ tử bài kệ thị tịch:

Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhăn tiền quá
Lăo tùng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đ́nh tiền tạc dạ nhất chi mai.

Theo Thiền Uyển Tập Anh th́ lúc đó là mùa Đông (tháng 11 năm 1096). Thế th́ cành mai của ngài đâu phải là một cành mai đang nở ở ngoài trời. Nếu có th́ đó cũng chỉ là một cành mai trơ trụi. Và cành mai trơ trụi đó vẫn đang nở, cũng như lửa lúc nào cũng sẵn có ở trong cây. (**)

***

Xuân đi trăm hoa rụng

Xuân đến trăm hoa tươi

Việc đời qua trước mắt

Trên đầu già đến rồi.

Đừng bảo xuân tàn hoa rụng hết

Đêm qua sân trước một cành mai.

Măn Giác Thiền Sư đă ra đi trên chín trăm năm trước. Thầy bây giờ đă 97 tuổi. Rồi chin trăm năm sau…

Khi tôi về thăm Thầy mùa Hè 2007, đưa Thầy từ sân vào chùa, Thầy hỏi:

“Dám xuất gia không?”

“Dạ dám!”

“Xuất gia đi!”

“Ngày mai con về Canada.”

“Vậy tiêu rồi!”

“Vậy tiêu rồi!” là câu Thầy thường nói khi đệ tử vuột mất sự khai thị của Thầy. Phải chăng "vậy tiêu rồi!" cũng là một khai thị của Thầy? (***)

Nằm trên giường bệnh hay sống trong trạng thái tuổi già của người b́nh thường, Thầy như không c̣n sử dụng tâm phân biệt, không nhớ không nghĩ nữa, nhưng không lúc nào bỏ mất cơ hội dạy dỗ, khai thị, trói chân trói tay, bịt miệng đệ tử, bắt nhảy một bước, bắt nói một lời.

Sau khi lạy Thầy ba lạy để từ giả, nh́n lên tôi bắt gặp cặp mắt và nụ cười của Thầy. Tôi biết rằng đó vẫn là cặp mắt và nụ cười tự thuở nào và cũng sẽ là cặp mắt và nụ cười trong tương lai.

***

“Đêm qua sân trước một cành mai.”

Chín mươi bảy tuổi với Thầy th́ có ăn nhằm ǵ! C̣n với chúng đệ tử của Thầy th́ thế nào?

 

*****

(*)

Khuôn mặt chúa Xuân nay khám phá

Ngồi trên thiền đệm ngắm hoa rơi

(**)

Bài kệ ngài Khuông Việt Ngô Chân Lưu (933-1011) truyền cho Thiền Sư Đa Bảo:

Trong cây vốn có lửa

Lửa ấy sinh sinh hoài

Nếu nói cây không lửa

Do đâu dùi phát ra?

(Mộc trung nguyên hữu hỏa

Nguyên hỏa phục hoàn sinh

Nhược vị mộc vô hỏa

Toàn tọai hà do manh?)

(***)

Có lần Thầy năm bịnh vịện, người sư huynh của tôi đến thăm. Khi người sư huynh chào Thầy đề về, Thầy hỏi:

”Nhà xa gần?”

“Dạ xa!”

“Vậy tiêu rồi!”

...

Copyright ©2005 FITEC & SearchVN. All rights reserved.