TIN NHÂN  QUẢ - TẠO PHƯỚC ĐỨC -  SỐNG CHÂN THƯỜNG

 searchvn.net                                                                                                                            TRỞ VỀ

 
 

Hộ Pháp

 

Quỳ trước bàn thờ Hộ Pháp trong ngày giỗ ông tôi, thân tâm tỉnh lặng, tôi thầm niệm: Pháp vốn vô sở đắc, các vị Hộ pháp nương vào đâu để hộ?

Ngài Vạn Hạnh, một Thiền sư cũng là một vị đại hộ pháp của Việt Nam từng dạy đệ tử: “Các vị nên nương tựa vào đâu? Tôi th́ không nương tựa vào nơi có thể nương tựa cũng không nương tựa vào nơi không thể nương tựa.”  Và trong kinh của đức Phật, chúng ta thường nghe thấy các vị Hộ pháp nói thần chú để hộ tŕ Phật Pháp. Thần chú là tổng tŕ, là năng lực khởi ra từ pháp thân, năng lực của trí tuệ vô phân biệt. Chỗ nương tựa vốn không, năng lực hộ tŕ là trí vô phân biệt, pháp được hộ tŕ là pháp vô sở đắc, và chúng được hộ tŕ th́ bất tăng bất giảm (*). Thế th́ có hộ chăng? Không hộ chăng?

Ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ nói:

Khai quyền nguyên thị chuởng

Niết mục hựu thiên sai.

(Mở x̣e vẫn một tay

Dụi mắt thấy ngh́n sai khác). (**)

* * *

Ở trong phương tiện thiện xảo, thể và dụng là một, th́ mỗi cử động, mỗi nói nín đều là hộ pháp. C̣n như chưa có được phương tịện thiện xảo th́ người Phật tử lấy nguyện chân thật làm nền tảng. Nguyện chân thật là nguyện phát xuất từ tâm bồ đề, tâm mong cầu tự giác và giác tha, tự giải thóat và giải thoát cho người. Cầu gíác ngộ chính là cầu được trí vô phân biệt, kiến Tánh. Chư Phật và Bồ tát thành tựu đều nhờ vào đại nguyện. Lời nguyện lớn lao của ngài A Nan có lẽ không người Phật tử nào không biết:

Diệu trạm tổng tŕ bất động tôn

Thủ Lăng Nghiêm Vương đời ít có

Tiêu điên đảo tưởng trong ức kiếp

Chẳng trải tăng kỳ được Pháp Thân

Nguyện nay đắc quả thành Bảo Vương

Về độ như thế hằng sa chúng.

Nguyện đem toàn thể thân tâm nầy

Phụng sự cơi nước nhiều như bụi

Thế mới thật là báo Phật Ân.

Cúi xin Thế Tôn chứng minh cho

Đời ác năm trược thề vào trước

C̣n một chúng sanh chưa thành Phật

Rốt chẳng nơi kia nhận Niến Bàn.

Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi

Mong xét trừ cho lầm vi tế.

Khiến con sớm lên Vô Thượng Giác

Nơi mười phương cơi ngồi Đạo Tràng

Tánh hư không c̣n có thể tiêu

Tâm Kim Cang không hề động chuyển.

 

Và câu chuyện sau đây nói lên sự thành tựu của lời nguyện chân thật.

“Có một vị tăng ở Tây Thục tên Phương Biện đến lễ Sư (Lục Tổ Huệ Năng), Sư hỏi:

- Thượng tọa làm nghề ǵ?

Đáp:

- Thợ đắp tượng.

Sư nghiêm mặt lại nói:

- Ngươi thử đắp ta xem!

Biện ngơ ngác. Qua mấy ngày sau đắp xong tượng, cao bảy tấc, nét mặt tính t́nh đều được tỏ bày khéo léo. Sư cười nói:

- Ngươi khéo đắp tánh mà chẳng hiểu Phật tánh.

Sư rờ đầu thọ kư, dặn phải làm phước điền cho trời người; rồi lấy y mà trả công. Biện chia y làm ba phần: một phần đắp lên tượng, một phần tự giữ lấy, một phần lấy lá kè gói lại, xong chôn dưới đất, nguyện rằng:

“Cho tôi đời sau được y nầy, làm trụ tŕ ở đây, xây dựng lại chùa chiền.”

Đến năm Duy Hữu đời nhà Tống (1056-1063, cách đó 380 năm), có vị tăng tên là Duy Tiên đến đó  tu sữa lại chùa chiền, đào đất được y c̣n như mới. Pho tượng của Sư c̣n giữ ở chùa Cao Tuyền.”

(Pháp Bảo Đàn Kinh – Mai Hạnh Đức dịch)

 

(*) Ngài Văn Hỷ Vô Trước đến động Kim Cương để bái kiến đức Văn Thù. Ngài gặp một ông già mời vào nói chuyện. Trong câu chuyện, ngài hỏi ông già: “Chúng nhiều ít?” Ông già trả lời: “Trước ba ba sau ba ba.”

Khi ra về, ngài hỏi đồng tử tiển chân: “Trước ba ba sau ba ba là nhiều ít?”

Đồng tử gọi lớn: “Đại đức!”

Sư ứng tiếng dạ.

Đồng tử nói: “Đó là nhiều ít?”

(Kinh Lăng Nghiêm Tông Thông.)

(**) …  (Vị Tăng) bước lên hỏi: “Xưa thái tử Tất Đạt Đa vào miều thiên thần, tượng thần đứng lên lạy, việc đó như thế nào?

Sư trả lời:

Mở nắm vốn vẫn bàn tay đó

Dụi mắt nên thấy ngh́n sai khác….”

(Tuệ Trung Thương Sĩ Ngữ Lục)

 

Copyright ©2005 FITEC & SearchVN. All rights reserved.