TIN NHÂN  QUẢ - TẠO PHƯỚC ĐỨC -  SỐNG CHÂN THƯỜNG

 searchvn.net                                                                                                                            TRỞ VỀ

 
 

Việc Đời Qua Trước Mắt


Cúng Giao Thừa xong, tôi ngồi uống trà. Cành mai giả được cắm vào một chiếc độc b́nh cao đen vẽ hoa sen hồng đơn giản. Mai giả v́ không t́m đâu ra cành mai thật ở Bắc Mỹ, nhất là trong mùa Đông. Nhưng cũng tạm cho tôi một cảm giác ấm áp. Ngày xưa khi c̣n ở trong nước, ngày Tết thế nào Thầy tôi cũng mua về một cành mai, chăm sóc làm sao để hoa nở rộ đúng ngày mùng một.

 

Cả nhà đă đi ngủ. Căn pḥng yên tỉnh c̣n một ḿnh tôi. Ngọn đèn sáp trên chiếc bàn cúng Giao Thừa tỏa ánh sáng mờ mờ. Trên vách, khung h́nh Thầy Má tôi hiện ra trong ánh sáng lung linh của ngọn đèn sáp, không rơ nét, như quá khứ đă qua không làm sao giữ lại được trọn vẹn.

 

Đă trên nửa thế kỷ của một cuộc đời.

 

Tuổi thơ của tôi là h́nh ảnh chạy nhảy chơi đùa với cỏ cây đất cát, với ḍng sông Vệ nước trong nh́n thấy cá bống bơi lội, có rừng thông, bờ xe nước… của ông tôi. Tôi đă có những buồi chiều đi dạo với Thầy Má tôi theo bờ sông gió mát. Qua bờ xe nước, bụi nước từ bờ xe tỏa ra như đi trong mưa phùn. Có những lần tắm sông suưt chết đuối rồi có người kéo lên, Má tôi dắt tôi đến để cảm ơn và đền ơn. Có những lần Má tôi liều mạng nhảy vào ḍng sông để ẳm tôi vào rồi cũng suưt bị hụt chân khi tôi lí lắc nhảy xổ vào ḍng nước không kể cạn sâu. Nhiều lần Thầy tôi đưa tôi qua con sông nầy về nội để theo anh chị con bác tôi đi học lớp vở ḷng. Khi Thầy về, tôi chạy theo rồi dừng lại bên chiếc cầu tre vịn, nh́n theo và khóc. Nhiều lần tôi lén Thầy Má trốn theo chơi với đám bạn chăn ḅ, thằng Nhơn, thằng T́nh, con Chung, thằng Phước,... ăn với bọn nó những con sùng cát, những con bọ rầy trên cây được nướng bằng những que củi khô trên băi cát, cùng bọn nó moi khoai lang non ăn sống, rồi vật giỡn vui đùa… cho đến khi bị Thầy tôi kêu về, bắt nằm sấp cho roi vào mông….

 

Rồi Nha Trang êm đềm của những năm mới lớn. Trường Bồ Đề có chiếc ao lớn bên kia con đường nhỏ phía trước, h́nh như chỉ có bèo mọc. Chùa Tỉnh Hội gần trường Bô Đề có Thầy Trụ Tŕ mà bao nhiêu năm h́nh ảnh vẫn không thay đổi. Đó là h́nh ảnh của một vị chân tăng tâm không hề có tăng có giảm, dù chùa Tỉnh Hội là nơi xảy ra nhiều sự đến đi tăng giảm. Rồi Vơ Tánh với hai hàng cây cành lá hai bên đan nhau thành ṿm trên con đường trước trường dẫn ra băi biển. Mỗi khi đạp xe đến trường trên con đường đó, tôi thường nghĩ đến con đường dẫn vào tương lai, v́ trước mặt cuối con đường là không gian bao la của biển lớn. Dọc theo biển, những cây bàng hai bên đường Duy Tân mùa thu lá vàng rơi xuống đường và băi biển với những cây thông thấp lá xanh bốn mùa.

 

Rồi Sài g̣n với Vạn Hạnh. Khổng Mạnh, Lăo Trang, Nietzche, Heidegger, Krisnamurti. Suzuki, Thiền, luận văn về Huệ Năng, tuần báo Mầm Sống Mới, những vị Thầy, anh em Thất Tử, nhiều người bạn, mấy bận ở tù sau 75, vượt biên không thành...

 

Rồi Bắc Mỹ... Thầy tôi mất. Lần đầu tiên anh em tôi cảm nghiệm về sự ra đi vĩnh viễn của một người thân. Con trai tôi lúc đó sáu tuồi âm thầm đứng khóc trong góc nhà. Rồi Má tôi qua đời khi tôi c̣n cầm bàn tay lạnh của Má trên giường bịnh viện, bên cạnh là bà xă và các em tôi. Con trai tôi buồn nhưng không c̣n khóc nữa. Con gái tôi th́ lúc nào cũng khóc nhiều, có lẽ nhờ vậy mà mau quên nỗi buồn mất mát hơn em. Tôi không biết bà xă và các em tôi có khóc thầm hay khóc lén không. Hầu hết những người phụ nữ Đông phương thường dồn sâu những cảm xúc vào ḷng để rồi âm thầm khóc một ḿnh, c̣n đàn ông th́ luôn tỏ ra b́nh thản để rồi có hàng giờ ngồi một ḿnh lặng yên cô tịch... Các em trai, em gái tôi lần lượt có gia đ́nh, mỗi đứa mỗi ngả, mỗi đứa một hướng đi. Thân, thương, hờn giận, rồi thân, thương, hờn giận... như những ngày c̣n con nít, chưa có cái ǵ riêng tư. Không gian và thời gian không ngăn cách tụi nó. Bóng dáng Thầy Má tôi vẫn c̣n đâu đây trong những sợi dây vô h́nh của sự gắn bó.

 

Và Tết nầy là Tết đầu tiên của cháu ngoại tôi vừa tṛn một tuổi. Mới cách đây vài giờ, hai ông cháu mặc quốc phục chụp h́nh bên cành mai…

 

Ngồi một ḿnh với bao nhiêu việc đời đă trôi qua trước mắt. Tôi thả ư nghĩ miên man.

 

Cháu tôi rồi sẽ không có cảm hứng ǵ với nhành mai, với bộ quốc phục giống như tôi. Nhưng cháu cũng sẽ có những giờ phút giao hưởng với đất trời, với thời gian không gian, với tổ tiên đă khuất theo nhơn duyên của cháu. Cháu sẽ cảm nghiệm cuộc sống khác với ông ngoại, cũng như ông ngọai đă cảm nghiệm cuộc sống khác với ông cố. Cháu có thể sẽ tôn trọng những cảm nghiệm không giống ḿnh của ngừới khác hơn. Cháu có điều kiện để dễ có sự cảm thông hơn v́ không gian và thời gian của cháu sẽ rộng và xa hơn. Chỉ mong rằng  cháu sẽ vượt qua sự khó khăn hơn trong nhu cầu t́m về Cái Một, v́ cháu sẽ lớn lên trong xă hội cá nhân chủ nghĩa cực mạnh của nền văn hóa Tây phương. Khi con người đủ trưởng thành, chấm dứt giai đọan cá thể hóa để thực hiện những chức năng trong đời sống, nhu cầu trở về với sự hợp nhất, với Cái Một sẽ lớn lên. Đó là nhu cầu trở về trang thái an b́nh khi chưa tách rời mẹ để nhận diện một cái ngă biệt lập. Đó là nhu cầu kết nối. Nhu cầu kết nối là nhu cầu vượt ra khỏi ḿnh để đến với cái bao la, rộng lớn hơn, để được hạnh phúc hơn. Cảm ơn những người mẹ đă cho những đứa con, trong đó có cháu, cảm nghiêm đầu tiên trong cuộc đời về sự kết nối.

 

Nghĩ đến Má tôi khi nằm trên giường bịnh đợi giờ vĩnh viễn ra đi. Có lần má mở mắt hỏi: "B đó hả con?" rồi lại im ĺm nhắm mắt. Sau đó lại có lần mở mắt hỏi: "Chưa chết hả?" rồi lại im ĺm nhắm mắt. Giấc ngủ và những lần mở mắt để hỏi của má như đi theo một gịng mạch lạc không vướn bận, cũng tự nhiên như t́nh mẹ con, như cái chết là việc sẽ đến với mọi người. Tôi vui v́ biết má tôi đă sẵn sàng với cái chết. Lúc đó, tôi chỉ tập trung vào cái chết yên lành cho má tôi. Nhưng sau đó, ngồi một ḿnh, bao nhiêu tâm cảm lại khởi lên. Tôi không biết má có mê hay không, nhưng dù mê hay không, chắc chắn má đă an tâm với cái chết khi có những đứa con bên cạnh, khi tất cả những đứa con của má đă đâu vào đó. Việc cuối cùng phải làm cũng đă được làm sáng hôm đó, là tổ chức gọn đám cưới cho đứa em út của tôi sớm hơn ngày dự định khi má tôi c̣n biết... Và tôi biết chắc chắn một điều rằng con có thể tách rời khỏi mẹ nhưng mẹ không bao giờ tách rời khỏi con...

 

Nghĩ đến nhu cầu tinh thần và tâm linh không lúc nào nguôi của con người từ ngàn xưa cho đến măi về sau. Nhu cầu đó luôn luôn giống nhau nhưng có lẽ sẽ nhiều hơn trong đời sống vật chất càng ngày càng bề bộn. Nghĩ đến một vị Bồ tát sẽ đưa một h́nh thức Phật giáo khế lư khế cơ mới cho những thế hệ mai sau. Nghĩ đến Đức Từ Thị Di Lặc vẫn quanh quẩn đâu đây trong thế gian nầy để chuẩn bị cho một sự thành tựu lớn.

 

Nghĩ đến những nơi chốn, những người sản xuất ra loại trà tôi đang ngồi uống. đến những ân t́nh xa hút trong không gian và thời gian. Nghĩ đến những ngộ nhận, những ân oán muôn đời xảy ra đă bay xa như những cánh hạc bay xa trong không gian, như những huyền thoại mờ khuất trong thời gian. Nghĩ đến vô số sự việc “thấy vậy mà không phải vậy” trong cuộc đời mà chỉ có nụ cười và sự im lặng mới đưa chúng ḥa tan vào không gian và thời gian.

 

Nghĩ đến bài thơ của Thiền sư Măn Giác:

 

Xuấn đi trăm hoa rụng

Xuân đến trăm hoa tươi

Việc đời qua trước mắt

Trên đầu già đến rồi…

 

Nghĩ đến hồi chung cục, mọi sự rồi cũng đều sẽ trở về trong một cái thấy chung. một thể nghiệm chung…

 

Nghĩ đến sự đi t́m suốt mấy mươi năm. Nghĩ đến Ngài Linh Vân Chí Cần một hôm nh́n thấy hoa đào nở mà ngộ đạo:

 

Ba chục năm đi t́m kiếm báu

Khi làm lá rụng, lúc cành lay

Kể từ khi thấy hoa đào nở

Cho đến bây giờ sạch hết nghi.

 

Tam thập niên lai tầm kiếm khách

Kỷ hồi lạc diệp hựu trừu chi

Tự ṭng nhứt kiến đào hoa hậu

Trực đáo như kim cánh bất nghi.

 

….

 

Copyright ©2005 FITEC & SearchVN. All rights reserved.