B15-JsLo OK B

TRANG NHÀ THỊ GIỚI

 

NHỮNG BÀI DỊCH

 

oOo

 

 

VAI TR̉ CỦA TÂM

Dalai Lama

Khi chúng ta quán sát giáo nghĩa Tứ Diệu Đế một cách kỹ lưỡng, điểm chủ yếu mà chúng ta thấy là sự quan trọng của tâm trong vai tṛ xác định kinh nghiệm của chúng ta về đau khổ và hạnh phúc.

 

NHẬN BIẾT Ư NGHĨA ĐỜI SỐNG

Maezumi Roshi

Điều trớ trêu là tất cả chúng ta đều đang sống đời sống đó, tất cả chúng ta đều sống với kho tàng đó, nhưng đồng thời chúng ta không thật sự sống với nó. Nói một cách khác, đời sống của chúng ta không ǵ khác hơn là Chánh pháp nhăn tạng và Niết bàn diệu tâm, nhưng chúng ta lại coi nó như một thứ ǵ khác. Chúng ta không thấy rằng đời sống của chúng ta ngay tại đây và bây giờ là Niết bàn. Có thể chúng ta nghĩ rằng Niết bàn là một thứ ǵ rất đẹp đẽ, một thứ không thể đạt tới. Chúng ta luôn luôn nghĩ rằng Niết bàn là một thứ ǵ đó rất khác với đời sống của chúng ta. Nhưng chúng ta phải hiểu rằng nó thật sự ở ngay đây, ngay bây giờ.

 

SỐNG TRONG THỜI GIAN THẬT

Dainin Katagiri

Dù không thể chứng minh, chúng ta có thể cảm nhận có một thế giới đẹp đẽ mà chúng ta không thể tiếp cận bằng ư thức. Được sống trong sự bao la của đời sống là mục đích chúng ta có thể hướng đến. Nhưng chúng ta không nên điên rồ t́m cách đạt đến, v́ đời sống vốn đă sẵn đủ ngay ở đây và bây giờ. Đó là ở trong phút giây hiện tại – ở trong thời gian không thời gian.

 

D̉NG SÔNG NH̀N THẤY D̉NG SÔNG

John Daido Loori

Thiền sư Dogen nói về những bí ẩn của ḍng sông và của tất cả nước: “Ḍng sông không mạnh cũng không yếu, không ướt cũng không khô, không chảy cũng không dừng, không lạnh cũng không nóng, không có cũng không không, không mê cũng không ngộ.” Nó không có cái ǵ có tính chất nhị nguyên. Nước là H2O, bao gồm hai phần hydrogen và một phần oxygen, hai chất không mùi và không vị. Chúng ta kết hợp hai thành phần lại và chúng ta có nước. Nhưng nước không phải là oxygen cũng không phải là hydrogen. Nó không phải là chất khí. Nó là cái mà D.H. Lawrence gọi trong bài thơ của ông “cái thứ ba.” Nó không  phải là cái nầy, cũng không phải là cái kia; nó luôn luôn là cái thứ ba. Cái thứ ba không mạnh cũng không yếu, không ướt cũng không khô, không chảy cũng không dừng, không lạnh cũng không nóng, không hiện hữu cũng không không hiện hữu, không mê cũng không ngộ. Cái thứ ba mà Dogen nói đến, kinh điển nói đến và ḍng sông nói đến là cái ǵ?

 

CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN NIỀM VUI

Yongey Mingyur Rinpoche

Không ai trong chúng ta không phải lựa chọn: Lựa chọn sự không thoải mái trong việc hướng đến sự thức tỉnh trước những phiền năo, hoặc lựa chọn sự không thoải mái trong việc bị những phiền năo đó điều khiển. Nhưng con đường t́m đến sự dừng nghỉ trong sự tỉnh thức trước những niệm tưởng, xúc động, và cảm giác – và nhận thấy chúng như được sinh ra từ mối tương quan của tâm và thân - sẽ không luôn luôn dễ dàng. Có thể nói nó giống như khi chúng ta khởi sự một cái ǵ mới, bắt đầu một công việc mới... Thời gian đầu luôn luôn khó khăn. Khó khăn trong việc học hỏi những kỹ năng cần thiết cho công việc, khó khăn trong việc tạo ra động lực thúc đẩy chúng ta, khó khăn trong việc làm quen với những sinh hoạt mới. Nhưng sau một thời gian, những khó khăn đó sẽ từ từ giảm bớt, chúng ta bắt đầu cảm nhận sự vui thích, cảm nhận sự thành tựu, và nhận thức của chúng ta về cái ngă bắt đầu thay đổi.

 

PHẬT GIÁO VÀ SINH THÁI

David R. Loy

Đến đây chúng ta thấy rằng việc giải quyết chân thật cho vấn đề khủng hoảng môi sinh phải cần cái ǵ đó khác hơn là sự cải tiến kỹ thuật. Nếu gốc rễ của vấn đề thuộc về tinh thần, sự giải quyết cũng phải trong chiều hướng tinh thần. Và điều nầy cũng không có nghĩa là trở lại với niềm tin tôn giáo tiền hiện đại, điều bất khả với chúng ta ngày nay. Về vấn đề nầy, Phật giáo đưa ra một đường lối không giáo điều và không nghi lễ. Con đường của Phật giáo là con đường thực tiễn và mục tiêu của con đường nầy là dùng trí tuệ để chuyển hóa con người và xă hội. Nhưng con đường nầy hoàn toàn khác với con đường “hợp lư tính” của các nhà tư tưởng Hy lạp. Trí tuệ mà Phật giáo đề cập đó chúng ta có thể có được bằng thiền quán. Khi tham thiền, chúng ta không làm biến đổi chúng ta, mà chúng ta đang biến đổi. Trong tĩnh lặng và tập trung, một cái ǵ đó khác hơn là bản ngă thường ngày của chúng ta hoạt động. Nó mở rộng chúng ta và khai phóng một sự hiểu biết nền tảng sâu xa nơi chúng ta. Và vô ngă là điều kiện để tiến tŕnh nầy xảy ra.

 

MĨM CƯỜI TRƯỚC THỬ THÁCH

Carolyn Rose Scotia

Mĩm cười trước sự lo sợ có nghĩa là an nhiên trước sự thách thức, lo sợ bằng cách làm cho chúng ta tràn đầy với chính ḿnh. Một cách để rèn luyện sự an nhiên nầy là tham thiền. Trong truyền thống Phật giáo, tham thiền bao gồm hai yếu tố: hồn nhiên hay tĩnh lặng, và minh sát hay tỏ rơ. Thực hành chánh niệm cho phép chúng ta dừng lại sự điên đảo của thế giới bằng cách dừng lại sự điên đảo trong tâm của chúng ta. Đó là cốt lơi của tính đơn sơ hồn nhiên hay tĩnh lặng của sự an trú. Khi đó chúng ta có thể nh́n thấy được sự hổn độn. Chúng ta soi rọi vào sự hổn độn và từ đó thấy được rơ ràng sự việc như chính bản chất của chúng. Khi chúng ta bắt đầu nh́n thấy sự việc y như chính chúng, và khi chúng ta bắt đầu nh́n thấy tâm của chúng ta một cách rơ ràng, sự hoang mang hoăng sợ trong tâm chúng ta cũng sẽ giảm đi.

 

PHẬT GIÁO CÓ THỂ CỨU VĂN QUẢ ĐỊA CẦU?

David R. Loy và John Stanley

Giải pháp Phật giáo đưa ra cho sự khủng hoảng môi trường không dễ thực hiện. Tuy nhiên, giáo lư về vô thường, tương duyên và vô ngă cung cấp một cái nh́n sâu sắc có giá trị vào bản chất của t́nh trạng nguy ngập về sinh thái của chúng ta. Thêm vào đó, việc thấy rằng ḷng tham lam, ư chí bịnh hoạn, và vọng tưởng về một cái ngă tách biệt là nguồn gốc của khổ giúp chúng ta t́m thấy phương hướng cứu chữa. Về tập thể, chúng ta khổ sở với cảm giác về ngă, nó làm cho chúng ta cảm thấy không chỉ mất sự kết nối với những con người khác mà c̣n với quả Địa cầu.

 

SỰ PHONG PHÚ TỰ NHIÊN

Frances Moore Lappé

Khi chúng ta thay đổi nhăn quan của chúng ta đến chỗ không phân chia, chúng ta sẽ nhận ra rằng trong một ư nghĩa nào đó, chữ “người tiêu dùng” là một sự lừa dối. Không có ǵ trong thực tế bị tiêu dùng trong ư nghĩa “sử dụng hết,” mà thật ra chỉ là biến đổi. Và rồi cuộc thách thức sẽ chuyển vị trí. Chúng ta không c̣n “tắt máy,” như một số nhà môi sinh dùng, bởi v́ chất đốt hóa thạch có hạn đă được xử dụng một nửa. Thay v́ vậy, chúng ta sẽ kết nối những xă hội loài người với thiên nhiên – với những sự biến đổi đang xảy ra trong những ḍng năng lượng vô tận. Việc chuyển di cơ cấu nầy có thể là một điển h́nh về cái mà Loy gọi là “sự giải phóng ở đây và ngay bây giờ ra khỏi sự thiếu hụt” bằng “sự liên hệ không mang tính nhị nguyên của một chủ thể không c̣n thể hiện một cách khách quan trước một thế giới không không c̣n bị đối tượng hóa.”

 

SỰ B̀NH AN CUỐI CÙNG

Joseph Goldstein

Chánh niệm là ch́a khóa đưa vào phút giây hiên tại. Không có chánh niệm, chúng ta không thể nh́n thấy thế giới một cách rơ ràng, và chúng ta đánh mất ḿnh trong sự đi rong của tâm thức. Urgyen, một vị Thầy về Đại Toàn Thiện của Phật giáo Tây Tạng, nói: ”Có một thứ chúng ta luôn luôn cần, đó là người canh giữ có tên là Chánh niệm – người canh giữ luôn luôn xem chừng khi nào chúng ta bị sự xao lăng lôi đi.”

 

VÔ T̀NH THUYẾT PHÁP

John Daido Loori

Gần đây, chúng ta thấy xuất hiện ở Tây phương một cách hiểu về thực tại hoàn toàn mới. Nguồn gốc của cách hiểu đó là một tác phẩm mà trước đó chỉ các Phật tử biết đến. Đó là Kinh Hoa Nghiêm. Kinh Hoa Nghiêm tŕnh bày một vũ trụ mà trong đó tất cả mọi sự vật và những sự vật khác tương nhập với nhau trong sự đồng nhất và quan hệ duyên khởi; trong đó mỗi sự vật đều cần đến mỗi sự vật khác và không có một hạt bụi nhỏ nào không ảnh hưởng đến toàn thể. Một ẩn dụ trong kinh, Lưới Trời Đế Thích, vẽ ra một thế giới trong đó mọi hiện hữu được nh́n như một tấm lưới kim cương lớn rộng khắp vũ trụ, không chỉ ba chiều không gian mà c̣n bao gồm chiều thứ tư là thời gian. Mỗi điểm của tấm lưới vĩ đại nầy là một hạt kim cương nhiều mặt phản chiếu mỗi viên kim cương khác, và như vậy, chứa đựng mọi viên kim cương trong tấm lưới. Những viên kim cuơng tiêu biểu cho toàn thể vũ trụ quá khứ, hiện tại và tương lai. Điều mà ẩn dụ đó muốn mô tả là mỗi và mọi sự vật trong vũ trụ đều chứa đựng mỗi sự vật khác trong mọi lúc.

 

VƯỜN THƯƠNG YÊU

Peggy Rowe-Ward và Larry Ward

Hăy h́nh dung một bông sen. Trong đạo Phật, bông sen là biểu tượng của b́nh an và hạnh phúc. H́nh tượng Phật và Bồ tát thường được thiết trí đứng hay ngồi trên ṭa sen. Mong muốn cho ḿnh và người được b́nh an và hạnh phúc là lư tưởng của người theo đạo Phật. Ḷng mong muốn đó, hay tâm từ bi đó, vốn có sẵn trong mỗi chúng ta. Tuy nhiên, nó cũng cần một không gian để được nuôi dưỡng và đơm hoa. Nó cũng là bản chất chân thật của mỗi chúng ta, v́ vậy khi làm điều ǵ lợi ích cho người khác, chúng ta cảm nhận được niềm hạnh phúc và cảm thấy tâm hồn mở rộng và vươn cao.

 

SINH RA LÀM ĐẤT

John Daido Loori

Sinh ra làm đất không giống như được sinh ra. Đó không phải là sự sinh nở. Không phải là đi vào trong thế gian nầy. Nó không liên hệ ǵ đến việc chiếm lĩnh một khoản thời gian hay không gian. Nó ở bên ngoài thời gian, ở bên ngoài không gian. Sinh ra làm đất là nhận ra thế giới, nhận ra thời đại. Nhận ra núi, sông, đại địa như là thân và tâm của Như lai. Như lai là tên của đức Phật, là chữ dùng để diễn tả sự thật hiện tiền, cái khoảnh khắc lập tức, tại-đây-bây-giờ, và nhận ra thân và tâm của một con người.

 

TRONG THẾ GIỚI VỘI VẢ

Sakyong Mipham Ripoche

Làm thế nào để chúng ta có một cuộc sống b́nh an? - Đó là nhận ra tánh chất b́nh an của chúng ta. Trong trạng thái “an trú” hay dừng lại, chúng ta tập trung vào một đối tượng, như hơi thở. Chúng ta đưa tâm vào những mức độ tập trung sâu hơn để được nghỉ ngơi trong trạng thái b́nh an, một trạng thái ổn cố, sáng láng, tự tại.

 

HOẠT ĐỘNG TOÀN HẢO CỦA VÔ NGĂ

Taizan Maezumi Roshi

Thiền nhấn mạnh trên sự giác ngộ mà từ đó hành giả nh́n thấy toàn bộ bên trong và bên ngoài như là một. Đó là điều mà đức Phật nh́n thấy. Và may mắn thay, chúng ta có mọi phương tiện khéo léo (upaya) để qua đó chúng ta thực hành và thật sự nh́n thấy được Pháp. Ở đây, tôi muốn lưu ư đến cái ǵ thật sự là Pháp. Bạn nghĩ thế nào về nó, và theo bạn cách tu tập nào là đúng? Sau đó thực hành và chiêm nghiệm sâu hơn về Pháp. Có thật sự bạn thực hành tốt, đúng với những điều bạn đă nghĩ, đă nghe hay đă đọc? Theo những điều đă lănh hội, quán sát Pháp, làm tươi mới và sách tấn chính ḿnh, để cho sự tu tập ngày càng tốt hơn.

 

SỰ CÔ ĐƠN MẦU NHIỆM

Pema Chodron

Sự cô đơn mầu nhiệm không đem đến cho chúng ta bất cứ một sự giải quyết nào, cũng không cho chúng ta một điểm tựa nào. Nó thách thức chúng ta bước vào một thế giới không có điểm qui chiếu. Đó gọi là con đường giữa, trung đạo, con đường thiêng liêng của người chiến sĩ.

 

CHỖ TRÚ BĂO

Gary Thorp

Ngài Dogen (Đạo Nguyên) nói rằng dù chúng ta quan tâm đến người khác, đến những con chim biển, không khí, hay cỏ trên núi, chúng ta đều đang chảy theo ḍng tiến về con đường của đức Phật. “Con đường Đạo” bao gồm cả thủy triều hoang dă và trau luyện, toàn bộ và phân đoạn, cao và thấp. Thủy triều cao nhất là mép bờ của biển – sự hoang dă – gần chúng ta nhất; nhưng thủy triều thấp là thủy triều hiển lộ, thủy triều cho phép chúng ta tiếp cận gần hơn với trái tim của biển.

 

VIÊN NGỌC NHƯ Ư

Sakyong Mipham

Trong một bài kệ rất đẹp, ngài Santideva (Tịch Thiên) so sánh bản tính chân thật của tâm với một viên kim cương lớn nằm trong một đống rác mà chúng ta qua lại mỗi ngày. Đó là viên ngọc Bồ đề tâm – tánh chất từ bi và thương yêu của chúng ta. Nó được gọi là viên ngọc như ư v́ nó đem đến hạnh phúc và thành tựu. Rác là ẩn dụ cho vọng tâm, tâm thức rong ruỗi không biết dừng, thiếu vắng ḷng tin vào nguồn gốc của hạnh phúc chân thật là từ  bi.

 

BI BÊN NGOÀI TA C

Gary Thorp

Trong những trung tâm tu tập ngày nay, khi chúng ta quét dọn mạng nhện ở thiền đường hoặc lau bồn nước ở nhà bếp, chúng ta đang trải nghiệm một sự kết nối sống động, trực tiếp, và tức thời với ngài Bá Trượng cũng như với tất cả các vị thầy đi theo bước chân của ngài. Với sự bền bỉ không lay chuyển nhưng đầy ḷng lân mẫn, những bậc tiền bối của chúng ta đă có mặt ở mọi ngơ ngách trong đời sống của chúng ta.

 

HÀNH TR̀NH TRỞ VỀ

Nornman Fisher

Tu tập, dưới mọi h́nh thức, là thực hiện cuộc hành tŕnh trở về. Cuộc hành tŕnh trở về th́ thâm sâu, nhưng cũng mơ hồ và tối tăm. Ở mức độ rộng lớn, nó ẩn khuất, chúng ta không nh́n thấy. Nhưng chúng ta biết về nó. Văn học tôn giáo và văn chương hư cấu của thế giới mở ra cho chúng ta nhiều gợi ư, và đôi khi nó cũng lóe lên trong trải nghiệm của chúng ta. Do đó chúng ta biết nó là thật và chúng ta biết nó quan trọng dường nào. Cuộc hành tŕnh trở về không chỉ dấng bước vào cái gọi là đời sống tâm linh mà c̣n dấng bước vào toàn thể đời sống, công việc, mối quan hệ, sự bày tỏ sáng tạo, những giấc mơ, bịnh hoạn, sự sung túc, và lúc hấp hối của chúng ta. Tham Thiền là trung tâm của cuộc hành tŕnh trở về, châm dầu và thúc đẩy chúng ta.

 

ĐỐI DIỆN VỚI CHÍNH M̀NH

Chogyam Trungpa

Có nhiều trường hợp con người t́m đến tâm linh hay một lối sống nào đó là do sự yếu nhược. Khi không dám nh́n thẳng vào chính ḿnh, con người có thể dùng tâm linh hay tôn giáo như một cách để nh́n vào ḿnh mà không thấy ǵ về ḿnh. Khi con người tự ḿnh quấy rầy  ḿnh, khi đó không có vô úy, không có sự không sợ hăi. Nhưng người nào thật sự muốn nh́n vào chính ḿnh, để khám phá và thực hành sự tỉnh giác, người đó tôi gọi là một chiến sĩ.

 

SỰ ẤM ÁP TỰ NHIÊN

Pema Chodron

Để cảm nhận được ḷng ấm áp tự nhiên thật sự là ǵ, thường chúng ta phải trải qua sự mất mát. Trong bao năm ṛng ră, ngày qua ngày chúng ta bị thói quen đẩy đi, sống đời sống mà chúng ta coi là hiển nhiên. Rồi một hôm, chúng ta hay người thân gặp một tai nạn, một chứng bệnh trầm kha, khi đó những tấm che như được tháo gỡ khỏi cặp mắt chúng ta. Chúng ta nh́n thấy sự vô nghĩa của bao nhiêu việc chúng ta làm và sự rỗng không của bao nhiêu thứ chúng ta bám víu.

 

LỜI NGỖNG VÀNG

Bhikkhu Bodhi

Thời điểm đă đến để nhận biết rằng vai tṛ của chất đốt hóa thạch trong các nền kinh tế của chúng ta và trong đời sống của chúng ta đă đến lúc cần được chuyển qua một loại khác. Việc sử dụng chúng đă phục vụ trong việc gắn thế giới vào một toàn thể kết nối nhau bằng một nền kinh tế, văn hóa, và tổ chức chia sẻ, nhưng vai tṛ của chúng đang đi đến chỗ chấm dứt, và sự đe dọa mà chúng đem đến cho môi trường sống thiên nhiên của chúng ta chứng tỏ đă đến lúc cần cho chúng rút lui. Đây là thời gian cho nhân loại bước vào một kỷ nguyên lịch sử mới, một kỷ nguyên hậu carbon. Nhưng chính chúng ta phải thực hiện những quyết định quan trọng, cá nhân và tập thể, quyết định số phận tương lai của chúng ta. Chúng ta hiện nay giống như vị thần sống trong cây judas. Con ngỗng vàng đă nói với chúng ta; chúng ta đă không lưu ư đến những lời cảnh báo của nó; và giờ đây, cây đa đă bắt đầu quấn rễ quanh thân chúng ta. Chúng ta phải nhanh chóng nhổ đi cây đa nầy trước khi quá muộn, để chúng ta có thể sống an toàn trên hành tinh xanh quay quanh mặt trời trên đường xích đạo nầy.

 

ĐẠO ĐỨC PHẬT GIÁO VÀ GIỚI LUẬT CHO NGƯỜI TẠI GIA

Dr. Bodhippriya Subhadra Siriwardena

Quan điểm Phật giáo về đời sống đạo đức của người tại gia là một chủ đề rộng lớn được đề cập rất nhiều trong những lời dạy của đức Phật. Hiện nay có rất nhiều người băn khoăn về vấn đề đạo đức nói chung, có thể v́ đạo đức đang trên đà truợt khỏi sự quan tâm và cách cư xử của nhiều người một cách nhanh chóng

 

C T BI

Tsoknyi Rinpoche

Cái thấy đúng đắn, chân thật là cái thấy về sự hợp nhất không phân ly giữa tánh không và từ bi. Sự điên đảo khởi lên khi lầm lẫn một sợi dây thừng với một con rắn. Đó là một sự lầm lẫn rơ ràng v́ hiển nhiên sợi dây thừng không phải là con rắn.

 

NIỀM VUI TINH TẤN

Thanissaro Bhikkhu

Trong khi sự tu tập cần cả sự cố gắng cũng như sự buông thả, nếu một trong hai cái được theo đuổi để loại trừ cái kia th́ người hành giả sẽ bị đưa vào ngơ cụt. Tuy nhiên, nếu biết cách để trở nên thiện xảo hơn trong việc điều chỉnh mức độ cố gắng và buông thả cho thích hợp tùy thời điểm trong việc tu tập, chúng có thể đưa chúng ta tiến xa. Sự thiện xảo lớn hơn nầy đ̣i hỏi sức mạnh của chánh niệm, chánh định, và minh sát. Và nếu chúng ta không giăi đải trong sự tu tập nầy, nó có thể đưa chúng ta đi đến mục đích cuối cùng mà đức Phật dạy là Niết bàn, một trạng thái an vui không tùy thuộc vào điều kiện, giải thoát khỏi những giới hạn của không gian và thời gian.

 

MỘT CÁI NH̀N VỀ TIỀN

David R. Loy

Dưới cái nh́n của Phật giáo, vấn đề thật sự của chúng ta chính là ở nơi chúng ta, ở cách chúng ta cố gắng để xác định ḿnh. Chúng ta t́m cách xác định ḿnh bằng những thứ ở bên ngoài, những thứ không bao giờ có thể ban cho chúng ta cảm nhận về thực tại mà chúng ta mong muốn để lấp vào cảm giác “rỗng không”. Chúng ta cố gắng để có được một trương mục ngân hàng có nhiều tiền và mọi thứ mà xă hội dạy cho chúng ta rằng sẽ làm cho chúng ta hạnh phúc, để rồi cuối cùng chúng ta không hiểu v́ sao chúng ta vẫn không t́m thấy hạnh phúc, không hiểu v́ sao những thứ đó không giải quyết được cảm giác thiếu thốn nơi chúng ta.

 

THƯƠNG YÊU, MẤT MÁT, LO SỢ

Norman Fischer

Như Chogyam Trungpa nói về những cái nhọt. Một cái nhọt sẽ gây đau đớn và nhức nhối, và một cái nhọt như vậy có thể nổi lên trên bề mặt của sự mất mát. Chúng ta thường không muốn những cái nhọt đó và t́m cách ngăn chận. Và nếu không thể ngăn chận, chúng ta t́m cách che khuất nó và không muốn chà xát, đụng chạm vào nó. Một cái nhọt đau nhức không có ǵ là vui, nhưng nó có giá trị. Trumpa Rinpoche gọi cái nhọt đau nhức là ḷng từ bi chưa phát triển, ḷng từ bi tiềm tàng. Sự mất mát của chúng ta, vết thương của chúng ta có giá trị đối với chúng ta v́ nó có thể đánh thức chúng ta đến với t́nh thương và hành động thương yêu.

 

NHỮNG ĐIỀU ĐỨC PHẬT DẠY VỀ HÓA GIẢI BẤT H̉A

Bhikkhu Basnagoda Rahula

Đối với đức Phật, việc hóa giải những bất ḥa cũng quan trọng không kém việc xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp giữa những người sống chung. Cộng đồng Tăng già mới thành lập của ngài bao gồm cả nam và nữ đến từ mọi thành phần xă hội, những thành viên trong cộng đồng đó có những khác biệt lớn về nhiều phương diện và điều không thể tránh là sự phát sinh những mâu thuẩn.

T̀M THỎA MĂN GIỮA D̉NG BIẾN DỊCH

Dainin Katagiri

Sở dĩ chúng ta không bao giờ thấy măn nguyện trong cuộc sống v́ chúng ta không bao giờ tách rời khỏi thời gian. Trong ḍng thời gian, những ham muốn và trải nghiệm của chúng ta liên tục biến mất và xuất hiện trong từng khoảnh khắc, chúng ta không thể có một sự thỏa măn kéo dài. Do đó, dù tiến tŕnh của thời gian là một cái ǵ ở bên ngoài sự nhận biết bằng khái niệm, nó là một thứ mà chúng ta phải hiểu thấu với bất cứ giá nào. Phật giáo cho chúng ta biết rằng nếu chúng ta hiểu sai về thời gian, chúng ta sẽ thất bại trong cuộc sống: chúng ta sẽ không có hạnh phúc, không cảm thấy an vui. Chúng ta muốn biết thời gian là cái ǵ, nhưng thời gian thật lạ lùng. Thật sự, nó không phải là cây kim chạy quanh trên chiếc đồng hồ. Nó là sự biến dịch.

 

SINH RA LÀM ĐẤT

John Daido Loori

Về vấn đề sinh thái, dưới nhăn quan Thiền, chúng ta sẽ đặt ra câu hỏi để trả lời: “Trái đất kết thúc ở đâu, và chúng ta khởi đầu ở đâu?” Chúng ta quan sát về sự sống: sự sống trong núi rừng và của núi rừng, sự sống của những ḍng sông, những đô thị; sự sống của mỗi người và của toàn thể loài người, của cộng đồng và của gia đ́nh, và, sự sống của chính trái đất. Đó là một bài học quan trọng, bài thuyết pháp từ loài vô t́nh. Để có những phát triển kỹ thuật và những sự việc tinh tế trên trái đất, đă nhờ nhiều đến trí tuệ và t́nh thương.

 

PHẬT TÁNH

Yongey Mingyur Rinpoche

Phật Tánh không phải là một danh hiệu. Nó không phải là một tính chất dành riêng cho đức Phật lịch sử hay những hành giả Phật giáo. Nó không phải một thứ được tạo ra hay tưởng tượng ra. Nó là trọng tâm hay thực chất bên trong tất cả mọi chúng sanh: một tiềm năng vô hạn để hành động, thấy, nghe, cảm nghiệm một sự việc. Nhờ Phật Tánh, chúng ta có thể học, có thể phát triển, có thể thay đổi. Mọi người trong chúng ta đều có thể và có quyền trở thành một đức Phật.

 

SỰ TU TẬP TOÀN DIỆN

Joan Sutherland

Hứa hẹn nền tảng của Phật giáo là mỗi chúng ta đều có thể giác ngộ. Và với Phật giáo, giác ngộ không phải chỉ là vấn đề cá nhân. Tất cả chúng ta cùng ở trên một mặt đất, và tất cả chúng ta đang cùng nhau giác ngộ. Do đó một vấn đề rất quan trọng là làm thế nào để chúng ta khuyến khích sự tu tập không chỉ cho sự giác ngộ của cá nhân hoặc chỉ cho sự giác ngộ toàn thể, mà một sự tu tập trong đó cả hai đều là thiết yếu trong con đường không phân chia. Đó là sự phấn đấu tuyệt vời và đẹp đẽ biết bao.

 

sen 5 OK2