B15-JsLo OK B

TRANG NHÀ THỊ GIỚI

 

NHỮNG BÀI VIẾT

oOo

 

 

CÚNG PHẬT ĐÂU NĂM

Nhưng chúng ta cũng biết rằng chư Phật đâu có ăn hay hưởng dụng những phẩm vật cúng dường theo cách ăn uống của chúng ta. Mục đích chính của sự cúng dường Phật có thể nói là để làm thăng hoa thân và tâm của chính chúng ta, tạo duyên lành giúp chúng ta tiến trên con đường mở ra tánh Phật vốn có nơi mỗi chúng ta. Trong một ư nghĩa nào đó, có thể nói rằng cúng dường chư Phật là cúng dường tánh Phật của chính chúng ta.

 

QUÁN TẤT CẢ CHÚNG SANH LÀ MẸ

Tóm lại, quán tất cả chúng sanh là mẹ cho chúng ta bước vào tánh nhất thể b́nh đẳng là đại bi và tánh Không để tự lợi và lợi tha, đồng thời trả ơn cho tất cả những người mẹ trong quá khứ, hiện tại và tương lai của chúng ta. Nhất thể là chỗ mà trong sâu thẳm của mỗi chúng sanh đều hướng đến trong ư chí t́m về sự toàn vẹn. Nhu cầu hợp nhất, nhu cầu Một là nhu cầu của tất cả chúng sanh. Đó là nơi thật sự giải thoát, b́nh an và cứu độ.

 

ĐẠO PHẬT TIẾP CẬN VỚI ĐỜI SỐNG

Đạo không tách ĺa đời. Và nói như Alan Watts: "Ư nghĩa của đời sống chỉ là sống."(2) Và đó là Thiền. Đó cũng là từ bi. Nói rơ hơn, đạo Phật chính là đời sống. Từ bi và giải thoát nằm ngay trong đời sống. Nhận ra đời sống là nhận ra từ bi và giải thoát, là nhận ra đạo Phật, nhận ra vô lượng Bồ tát từ đất vọt lên như được tuyên thuyết trong Kinh Pháp Hoa.

 

CHÚNG TA ĐANG SỐNG

Với Đạo Phật, sống và chết không đối nghịch mà là một. Khi nào chúng ta nhận ra cả sự sống và sự chết đều đang cùng hiển lộ, khi đó chúng ta thấy toàn bộ đời sống. Khi đó, chúng ta sẽ nhận ra tính chất vô thường đồng thời nhận ra sự b́nh an tịch diệt thật sự của đời sống. Và khi đó chúng ta mới có được Từ Bi Hỉ Xả chân thật - Từ Bi Hỉ Xả trong tánh Không.

 

NHỮNG BÀ MẸ CỦA CHÚNG TA

Mẹ là sinh ra, nuôi dưỡng, tựu thành và thương yêu. Mỗi người chúng ta đều có nhiều bà Mẹ: Mẹ Đẻ, Mẹ Đất, Mẹ Trí Tuệ, kể thêm c̣n có những bà Mẹ như Mẹ Tổ Quốc, Mẹ Chúng Sanh v.v... mà bao trùm tất cả là Mẹ Từ Bi.

 

TẾT VÀ SỰ KẾT NỐI CỦA ĐỜI SỐNG

Đến đây, chúng ta có thể thấy rằng Tết cho chúng ta cơ hội để thể nghiệm việc thăng hoa, vượt thoát những giới hạn qui ngă của chúng ta qua tính chất kết nối của đời sống. Đời sống là vô thường. Xuân, Hạ, Thu, Đông là vô thường. Nhưng có một thứ không vô thường, đó là cái tâm tại đây và bây giờ, luôn luôn tươi mới, cái tâm trong thời gian phi thời gian, cũng là cái tâm của đất trời, của Tết. Đó là cái mà chúng ta có thể cảm nghiệm được trong không gian và thời gian của Tết. Cái không gian đó là không gian gắn kết với thời gian, và cái thời gian đó là thời gian gắn kết với không gian, cái không gian thênh thang không ngăn cách, và cái thời gian tuyệt đối, phi thời gian, thời gian không phân mảnh đời sống của chúng ta.

 

BÁT NHĂ VÀ THIỀN

Sơ tâm trong Thiền là tâm chưa có tính phân biệt, không trụ chỗ nào, đang luôn luôn trở thành nên luôn luôn mới và tự do. Tâm nầy cũng gọi là Vô tâm, Vô niệm, khế hợp với tướng chân thật của pháp là Thật tướng vô tướng, tướng nương trên duyên khởi. V́ bản chất của Bát nhă là duyên và quán đều dứt, nên chỉ có Vô tâm, Vô niệm mới có thể khế hội. Theo ngài Cát Tạng, "vạn vật không phải không có nguồn, nhưng nguồn gốc không có tướng. Đó là nguồn gốc không hư (hư tông)." Nguồn gốc đó không thể nương nơi h́nh tướng mà thấu được, mà phải nương vào "Vô tâm diệu huệ" để khế hợp. Ở nghĩa nầy, Sơ tâm và Bát nhă tuy hai nhưng là một.

 

THẤY NGHE

Tóm lại, không quên ḿnh là mở tâm ra với thế giới. Tâm mở ra th́ thân cũng mở ra để thấy nghe, xúc chạm thế giới. Thiền sư Keido Fukushima viết: "V́ Thiền nhấn mạnh rằng chúng ta phải trở thành sự vật chúng ta tiếp xúc, khi tiếp xúc với sự vui, chúng ta vui, khi tiếp xúc với sự buồn, chúng ta có thể khóc" (Zen Bridge). Chúng ta bắt đầu bằng thấy nghe hơi thở của ḿnh để thấy nghe hơi thở của người, của vật, của cỏ cây, của sông, của núi... Chúng ta bắt đầu bằng thấy nghe bước đi, sự chuyển động và dừng nghỉ của ḿnh để thấy nghe bước đi, sự chuyển động và dừng nghỉ của người, của vật, của cỏ cây, của sông, của núi... Đó là bắt đầu mở rộng tâm và thân để thấy nghe tướng lưỡi của Phật hiện diện khắp nơi, dạy cho chúng ta tính chất tuơng quan duyên khởi của thế giới, để chúng ta đi trên con đường thực hành vô ngă, kết nối, thuơng yêu và an lành.

 

THIỀN CHÁNH NIỆM Ở PHƯƠNG TÂY NGÀY NAY

Đến đây chúng ta thấy rằng thiền chánh niệm được thực hành ở phương Tây dường như không liên hệ ǵ đến đạo Phật như là một tôn giáo. Tuy nhiên nếu chúng ta nh́n đạo Phật như là một con đường giải thoát đau khổ để cuối cùng giải thoát sinh tử bằng sự hiểu biết về chính ḿnh, cũng là sự hiểu biết về thực tại, th́ sự thực hành thiền chánh niệm của người Tây phương ngày nay không ở ngoài con đường của đạo Phật. Sự hiểu biết đầu tiên nầy của người Tây phương là bước đầu trên con đường khám phá đạo Phật, con đường giải quyết khổ đau bằng tánh Biết (tánh Giác).

 

NHỮNG BÀ MẸ PHẬT

Ở một mức độ nào đó, Mẹ đă là vị Bồ tát trong ư nghĩa ban cho và dạy chúng ta t́nh thương không điều kiện. Mẹ cũng là người dạy cho chúng ta kinh nghiệm đầu tiên về sự kết nối với tha nhân và thế giới. T́nh thương không điều kiện và tâm kết nối là hành trang quí báu trên hành tŕnh đến với Pháp.

 

NGH̀N XƯA ĐỂ LẠI

Nụ cười của Đức Di Lặc chắc chắn là nụ cười nở ra từ mộng huyễn bào ảnh. Và cũng chắc chắn rằng nụ cười đó cũng chỉ là mộng huyễn bào ảnh. Đức Phật nào mà lại không từ mộng huyễn bào ảnh sinh ra? Sinh ra từ mộng huyễn bào ảnh, đi trong mộng huyễn bào ảnh để giải thoát cho những chúng sanh mộng huyễn bào ảnh. Và đó cũng là sự thể hiện lớn từ ánh sáng, tánh Không, Đại Bi mà nếu không có th́ chúng ta không hiện hữu. Tất cả mộng huyễn bào ảnh là từ Tánh Không cũng như sóng hiện ra từ nước. Và cũng chính qua sóng mà chúng ta thấy được nước.

 

MỘT ĐƯỜNG LỐI TRUYỀN THÔNG ĐẶT NỀN TẢNG TRÊN TRUNG ĐẠO

Ngôn ngữ và h́nh ảnh vốn không phải là xấu, truyền thông vốn không phải xấu, trái lại c̣n là những phương tiện làm thăng hoa đời sống của con người, xă hội. Tuy nhiên, với tâm tham lam và thù hận, con người đă làm cho truyền thông trở thành những đám mây độc hai, ô nhiễm đời sống tinh thần và tâm linh của con người, đưa đến những hành động không thích hợp. Hàng ngày chúng ta chứng kiến bao nhiêu sự việc tiêu cực xảy ra do ảnh hưởng của truyền thông tiêu cực.

 

ĐỈNH NÚI VÀ MẶT ĐẤT

T́nh cảnh của chúng ta giống như những con chim băo nầy. Trong khó khăn, chúng ta đă và đang nắm tay nhau, luợn theo sóng gió để sống c̣n và vươn lên. Và cũng từ đó, chúng ta nh́n ra tính chất đời sống của chúng ta, mong manh vô thường nhưng cũng lớn lao, kết nối; khổ đau chồng chất nhưng cũng đầy t́nh thương. Đức A Di Đà và những vị thầy chùa đă đi cùng với chúng ta, sống cùng với chúng ta, ḥa cùng chúng ta trong mọi lúc, trong những cuộc vươn lên từ băo tố nầy. Câu “A Di Đà Phật” đă thành câu nói đầu môi của chúng ta khi một sự việc bất ngờ xảy ra. Và chẳng phải câu niệm Phật A Di Đà đă gắn liền với những vị thầy chùa và Phật tử Việt Nam từ hàng trăm năm qua? Chẳng phải câu niệm Phật A Di Đà đă làm cho những vị thầy chùa như cố HT Thích Chí Tín trở thành những ngọn núi giữa thế gian?

 

SƯƠNG KHÓI SÔNG HƯƠNG

Kinh đô của bất cứ nơi nào cũng đều là nơi chứng kiến nhiều cuộc dâu bể tang thương. Và qua lịch sử xây dựng bờ cơi và giữ ǵn đất nước, Huế cũng trải qua nhiều dâu bể tang thương. Nhưng Huế cũng đă giữ được nét thanh b́nh sâu lắng của một ḍng sông. Tiếng ca buồn thăm thẳm quyện trong tiếng chuông chùa thanh thoát làm cho Huế như ảo như thật, như có như không.

 

NGÀY TẾT LẮNG NGHE

Lắng nghe. Chúng ta có thể nghe tiếng có âm thanh và tiếng không có âm thanh. Có tiếng cười, tiếng khóc, tiếng vui, tiếng buồn phát ra âm thanh; cũng có những tiếng cười, tiếng khóc, tiếng vui, tiếng buồn không thành lời. Có tiếng gió xào xạc qua cây, tiếng sóng ŕ rào trên biển; cũng có tiếng của không gian tĩnh mịch, tiếng của biển cả đứng gió lặng yên…

 

SỰ ĐẢN SINH CỦA ĐỨC PHẬT, HOA ANH ĐÀO VÀ ZEN

Đức Phật là người đầu tiên khuyên con người hăy nh́n thẳng vào tính chất của đời sống. Đó là con đường Trung Đạo, con đường không chạy theo cũng không trốn tránh đời sống, con đường đồng hành với đời sống mà không để bị đời sống nhận ch́m. Với đạo Phật, đời sống có chất liệu để cho hoa sen vươn lên bầu trời, có sức đẩy để cho chiếc bè tự do nổi được và vươn ra đại dương. Kinh Pháp hoa nói rằng tháp Đa bảo bảy báu nổi lên ngay từ mặt đất nầy, vô số hằng sa Bồ tát xuất thân ngay từ cơi ta bà nầy.

 

LÀM BÁO PHẬT GIÁO VÀ HẠNH THƯỜNG BẤT KHINH

Người làm báo nói chung và người làm báo Phật giáo nói riêng trước tiên là người biết lắng nghe - lắng nghe xă hội, lắng nghe đời sống và lắng nghe chính ḿnh. Càng biết lắng nghe, người làm báo càng thành công. Biết lắng nghe là không để chủ quan che lấp điều thấy nghe, không để bản ngă bóp méo sự thấy nghe, không ồn ào huyên náo để có thể tiếp cận trực tiếp với sự thật.

 

TUỔI TRẺ ĂN CHAY

Tôi tin rằng loài người có những chức năng tâm thức mạnh hơn loài thú ăn thịt, chúng ta nên nh́n lại và hợp lư hóa những chức năng của vũ trụ. Với khả năng siêu đẳng của bộ óc, chúng ta có thể nhận ra rằng hành tinh nầy là mong manh, và chúng ta không nên làm những việc như kiểm soát số lượng thú vật, v́ điều đó sẽ và đang hủy hoại hành tinh của chúng ta; chúng ta nên để cho thiên nhiên điều hành hệ thống của chúng ta. Những loài thú như cọp, sư tử, và chó sói không có lựa chọn nào, chúng chỉ biết giết như là một cách để t́m thức ăn. Chúng ta là con người thông minh hơn chúng nhiều.

 

THẦY CHÙA

Vâng, có rất nhiều ông “thầy chùa” như vậy. Và chính những ông thầy chùa nầy đă trực tiếp đóng góp một phần rất lớn trong việc làm cho đạo Phật thấm vào ḷng người và lan ra xă hội. Và tôi nghĩ các vị Thiền sư thuở xưa, nếu không v́ một cơ duyên nào đó mà để lại dấu vết cho đời, th́ cũng là những ông “thầy chùa,” những vị “bần tăng” đốn củi, hái rau, cày ruộng, cuốc đất. Người đời làm sao thấy được dấu vết của các ngài!

 

GIỮ G̀N TRUYỀN THỐNG TẾT

Tết mang trong nó nhân sinh quan, vũ trụ quan, triết lư về đời sống, về đạo đức của người Việt. Tết dạy cho chúng ta cách sống và cư xử từ những sự việc thường t́nh nhỏ nhặt nhất trong đời sống hàng ngày đến đời sống tâm linh; từ sự kết nối trong gia đ́nh, xă hội đến sự kết nối với trời đất; từ sự giữ ǵn thân, miệng, ư trong ngày Mồng Một, đến sự quay về với cơi tâm trong lễ nghi cúng kiến, trong giờ phút Giao thừa, trong đời sống chánh niệm và xa hơn nữa.

Tóm lại, Tết là một bài học cho cả trẻ con cũng như người lớn. Một bài học đựơc lặp lại mỗi năm nhưng lúc nào cũng mới, một bài học không bao giờ học hết.

 

THỰC HÀNH NHẪN TRONG ĐỜI SỐNG

Ông bà ta xưa thường nói “sai một li đi một dặm.” Và trong cuộc sống chạy đua với thời gian như ngày nay, cái “sai một li” kia rất dễ xảy ra. Do đó Nhẫn là một đức tính rất cần thiết trong môi trường sống ngày nay, chẳng riêng trên một đất nước nào. Hiện tại ở các nước phương Tây, những chương tŕnh về kiểm soát nóng giận (anger management) đang rất được quan tâm. Và Phương Đông đă đem đến cho họ những phương pháp hiệu nghiệm và được họ hưởng ứng mạnh mẽ, đặc biệt là Yoga và Thiền Chánh niệm, mặc dù mục đích của Yoga và Thiền không phải chỉ dừng lại ở chỗ giải quyết nóng giận, căng thằng.

 

VẤN ĐỀ PHÁ THAI VÀ QUAN ĐIỂM CỦA ĐẠO PHẬT

Đời sống Phật giáo đặt căn bản trên nguyên lư nhân quả. Đó không phải là một tín lư mà là một quy luật của vũ trụ. Luân lư Phật giáo v́ vậy cũng được đặt trên nền tảng thực tại vận hành theo nguyên lư nhân quả hay nhân duyên, một mạng lưới tương quan nhiều chiều kể cả chiều thời gian. Nh́n thế giới dưới nhăn quan năng động đó, đạo Phật không đặt ra những quy luật tuyệt đối cho những hành vi luân lư. Giá trị của những hành vi được đánh giá một phần ở kết quả, một phần từ những tính chất đưa đến những hành vi đó.

Nguyên tắc chính của đạo Phật về đạo đức là cố gắng làm giảm bớt những khổ đau. Và chúng ta thấy rơ rằng sự dễ dăi trong việc phá thai cũng như những ngăn cấm khắc khe đối với việc phá thai đều có thể gây ra khổ đau cho cả người mẹ và thai nhi.

 

PHẬT GIÁO VIỆT NAM VỚI TUỔI TRẺ

Giới trẻ Phật giáo cần có sự đào tạo chính qui hơn đề giúp giáo hội trong công việc cải thiện xă hội. Điều nầy cũng đem đến ích lợi thiết thực cho người Phật tử trẻ tuổi là tạo cơ hội cho họ được phụng sự xă hội trong tinh thần Từ Bi Hỉ Xă của Phật giáo để xác định rơ ràng hơn niềm tin và lư tưởng của ḿnh. Thực hành Phật Pháp giữa ḷng xă hội, người Phật tử trẻ có dịp cọ xát với thực tế đời sống để làm sắc nhọn và phong phú hơn khả năng, niềm tin và lư tưởng phụng sự. Tâm từ bi và ư chí cứu độ của đức Bồ tát Quán Thế Âm được mở rộng vô bờ khi ngài nh́n xuống - từ nền tảng rỗng lặng sáng láng của Tánh Nghe cũng là Tự Tánh - và ngài thấy rằng năm uẩn là không. Đó là lư tưởng - Tánh Không - cọ xác với thế giới hiện tượng là Sắc để khởi ra từ bi và trí phương tiện.

 

T̀NH THƯƠNG VÀ HẠNH PHÚC

Khả năng hạnh phúc của đạo Phật, đạo của t́nh thương, cũng đă được khoa học chứng minh. Theo một nhóm nghiên cứu ở Hoa kỳ khi rà soát năo bộ của một số người tu tập theo đạo Phât, họ thấy rằng những tín hiệu nơi “trung tâm hạnh phúc” trong năo của những người nầy luôn luôn sinh động, chứng minh cho sự hiện hữu của tâm b́nh an và sự hài ḷng trong cuộc sống của những người đó. Đại học Wisconsin-Madison cũng theo dơi những khu vực quan trọng về cảm xúc, thấy rằng phía trái của năo – “trung tâm hạnh phúc” – liên tục sinh động nơi những người tu tập theo đạo Phật lâu năm. Nghiên cứu khác ở Hoa kỳ cũng cho thấy rằng mức độ hoạt động của phần năo tạo ra sợ hăi và lo lắng nơi người Phật tử thấp hơn ở những người khác

 

PHẬT GIÁO VIỆT NAM VỚI BỐN ĐẲNG VÀ SÁU ĐỘ

Như chúng ta biết, xă hội là một môi trường phong phú để thực hành hạnh Bồ tát. Do đó, chúng ta không khó khăn để hiểu lư do v́ sao Bốn Đẳng và Sáu Độ ăn sâu trong đời sống của người Phật tử Việt nam. Bốn Đẳng trong xă hội Việt Nam được cọ xác với thực tế đời sống hàng ngày nên đă mật thiết gắn liền với Sáu Độ để trở thành cốt lỏi sống của người Phật tử Việt. Trong xă hội Việt nam, khi nói đến người Phật tử th́ người ta h́nh dung ngay đến người có tấm ḷng từ thiện, hay giúp đỡ, không giết hại, biết ăn chay, chịu thương chịu khó, nhẫn nhục ôn ḥa…

 

VÀI HIỂU BIẾT VỀ CHIẾC ÁO CÀ SA

Trong Chánh Pháp Nhăn Tạng, ngài Dogen (Đạo Nguyên) viết:

“Nên nhớ rằng cà sa là đối tượng tôn kính và thành tâm hướng về đức Phật. Nó là thân của Phật và tâm của Phật. Chúng ta gọi nó là áo giải thoát, áo ruộng phước, áo vô tướng, áo tối thượng, áo nhẫn nhục, áo Như lai, áo đại từ, áo đại bi, áo vinh quang, áo tam muội tam bồ đề. Chúng ta nên nhận nó và duy tŕ nó như vậy, khiêm cung đội trên đầu. V́ nó là như vậy, chúng ta không bao giờ thay đổi nó theo ư chúng ta.”

 

CÚNG HOA

Thế giới của Phật giáo là một một thế giới đầy hoa: Pháp Hoa, Hoa Nghiêm…. Đức Phật sinh dưới hoa vô ưu và bước đi trên những bông sen. Ngài trao truyền Chánh Pháp, Phật Tâm, cũng qua một bông sen. Trong một Pháp hội ở Linh sơn, đức Phật cầm bông sen mỉm cười. Cả đại chúng im lặng, lúc đó chỉ có ngài Ma Ha Ca Diếp nh́n Phật mỉm cười. Phật ấn chứng cho ngài Ca Diếp để ngọn đèn Thiền Tông tiếp nối và soi sáng đến ngàn sau.

 

 

sen 5 OK2