B15-JsLo OK B

TRANG NHÀ THỊ GIỚI

 

VĂN VẦN

 

oOo

 

 

 CUỘC ĐỜI ĐỨC PHẬT THÍCH CA

 

buddha5

 

Thấy bản chất luân hồi, ḷng thương xót

Nh́n duyên lành đă hội đủ nhân gian

Bỏ cảnh vui, Ngài đến chốn điêu tàn

Rời Đâu Suất quyết vào đời năm trược

 

Hoàng hậu Ma Da bao đời tạo phước

Nguyện đời đời làm mẹ bậc Từ Tôn

Đêm nằm mơ voi trắng đến khai hông

Và từ đó thọ thai trang Đại Sĩ

 

Một sáng tinh sương, muôn loài hoan hỉ

Trời tháng Tư, Vô Ưu nở tinh khôi

Mẹ vịn cành hoa, Thái tử vào đời

Lâm Tỳ Ni nở đóa sen bất diệt

 

Ngài đă đến với trần gian rên siết

Trong vô thường, không, khổ nối theo nhau

Đem niềm tin và hy vọng mai sau

Đặt tên Ngài Tất Đạt Đa Thái tử

 

Từ núi cao, A Tư Đà tiên lữ

Theo điềm lành t́m về chốn hoàng cung

Sau niềm vui thế giới có Thánh nhân

Đến buồn tủi không nhân duyên thọ học

 

Ngài lớn lên với t́nh thương bát ngát

Mắt nh́n đời thấy tràn ngập niềm đau

Cuộc sinh tồn dày xéo dẫm xô nhau

Vị tỉnh giác lần đầu tiên hé lộ

 

Cao ngất Huệ Từ, tinh thông văn vơ

Ngài về đây học cách sống loài người

Nguyện với đời chia sóng gió không nguôi

Và với đời không có bờ ngăn cách

 

Trong bùn nhơ nở đóa sen tinh khiết

Nơi ái ân có chuyển hóa ái ân

Ngài hóa thân trong vạn nẻo đường trần

Đem hy vọng đến cảnh đời vô vọng

 

Công chúa Da Du tâm dung ngọc sáng

Nhưng t́nh riêng nào ngăn ngại t́nh chung

Biển ái ân từng lớp sóng chập chùng

Vượt ái dục hiện chân tâm Từ mẫn

Bốn tường thành che tướng đời chân thật

Vui là vui trong già, bịnh, chết theo nhau

Ra khỏi thành, nh́n thấu tướng khổ đau

Vui chân thật: chỉ một đường hướng Đạo

.

T́nh và sắc ai chưa từng đám đuối?

Mắt ướt môi mềm, mấy kẻ bỏ cuộc chơi?

Sống ngu ngơ, điên đảo tưởng là vui

Ngoảnh mặt lại, thấy ḿnh trong cơi mộng

 

Thương quá đỗi, thế gian say ảo vọng

Quyết ra đi t́m thuốc cứu quần sanh

Nh́n vợ, con - Ôi quốc thích, vương thân

Đều biển khổ, đều t́m phương thoát khổ

 

Mùng Tám tháng Hai, trăng lành vạn cổ

Soi không gian bằng ánh sáng chan ḥa

Và thời gian lắng đọng cơi Ta bà

Ngài từ biệt hoàng cung ch́m trong mộng

 

Cắt ái, rời nhà, t́m con đường lớn rộng

Mái tóc nầy xin gởi lại nhân gian

Vóc dáng đẹp xinh, thân thế huy hoàng

Gởi lại hết cho đời không luyến tiếc

 

Thân xác nầy phải chăng nhân sinh diệt?

Hành xác thân có trừ dứt vô minh?

Sáu năm trời khổ hạnh quỷ thần kinh

Bỗng một sớm nhận ra đường Trung Đạo

 

Ch́u thân xác: nguyên nhân gây bao tội

Hành xác thân khiến tâm trí mịt mờ

Như nhạc công điều chỉnh sợi dây tơ,

Ngài thọ nhận cúng dường từ mục nữ

 

Đường t́m Đạo là con đuờng cô lữ

Bước ngược ḍng đời, xóa dấu thời gian

Ngài hướng lên với ư chí kim cương

Khiến bát cũng trôi ngược ḍng nước cuốn

 

Ṿng sinh tử như xoay cuồn cuộn

Cuộc luân hồi cơn lốc xoáy quần sanh

Ngài nh́n ra tên đầu sỏ: Vô Minh

Kéo hữu t́nh trôi lăn trong sáu cơi

 

Tâm Từ Bi, chí tu hành ṿi vọi

Cảm động Trời, rồng, các loại chúng sanh

Như độc xà dù căn bản ác tâm

Cũng chuyển hóa che Ngài trong Thiền định

 

Trí tuệ sáng ngời, tâm cơ thanh tịnh

Ma vô minh, quỷ phiền năo kinh hoàng

Đạo sáng thành, ma quốc sẽ tiêu tan

Phá Bồ tát, chúng xua quân ái dục

 

Bị khuất phục bởi tâm Ngài sáng rực

Chúng xua quân gieo kinh sợ hoang mang

Với t́nh thương, tâm vô úy không ngần

Lửa giận ma quân hóa thành sen ngát

 

Phá giặc ma tiến sâu vào tỉnh giác

Quán muôn loài hiện rơ tánh Chân như

Ngôi nhà nguy nga bao triệu kiếp sụp hư

Vượt mọi chướng, chứng ngôi Vô Thượng Giác

 

Pháp vi diệu khó thay truyền kẻ khác

Trời Phạm thiên hiện xuống để thỉnh cầu:

Như bông sen mọc tự chốn bùn sâu

Cũng có lúc vươn lên trời cao rộng

 

Theo hạnh Phật xưa, Ngài dùng phương tiện

Thấy túc duyên dày với nhóm Kiều Trần Như

Năm anh em đồng chứng quả Vô dư

Khi nghe thuyết Bốn Chân, Tám Chánh

 

Rồi từ đó thành Tăng Đoàn thanh tịnh

Theo lời Ngài mỗi vị hướng một nơi

Gieo rắc con đường đưa tới thảnh thơi

Để vô số chúng sanh rời biển khổ


Hạnh Hiếu Kính không ở ngoài Sáu Độ

Đạo Trung Dung, tùy thuận lưới duyên sanh

Bao nhiêu đời làm quyến thuộc tương thân

Ngài trở về độ mê ḍng họ Thích

 

Da Du Đà La bao năm cô tịch

Chốn cô pḥng ṃn mỏi đợi tin xa

Ngài về thăm đem nắng ấm chan ḥa:

Đường hướng thượng trong niềm vui đoàn tụ

 

La Hầu La xin gia tài thân phụ

Ngài hứa cho tài sản lớn vô biên

Bảo thờ Ngài Xá Lợi Phất thiện hiền

Làm Thầy dạy cho con đường giải thoát

 

Hoàng tử Nan Đà đam mê hương sắc

Độ cho em, Phật cho thuốc nhiều phương

Khi dọa vào địa ngục lănh tai ương

Lúc khích lệ đưa vào trời mỹ nữ

 

Lời Phật dạy khi về thăm thành cũ

Tịnh Phạn Vương và hoàng tộc phụng hành

Giờ lâm chung tâm trí giữ phân minh

Ba Pháp Ấn, Dự lưu vua chứng quả

 

Chẳng những loài người được nghe Pháp Cả

Trời và rồng cùng mọi loại chúng sanh

Đều được Ngài hóa độ thoát vô minh

Hành Thập Thiện, đi trên đường hướng thượng

 

Viếng Đao Lợi, nơi mẫu thân an dưỡng

Ngài trở về sau khi thuyết Địa Tạng Kinh

Gậy từ bi phá ngục sắt vô minh

Giam khảo chúng sanh chưa từng tạm nghỉ

 

Sanh lăo bịnh, với nhân gian: tri kỷ

Đă có thân không thể tránh hư hao

Ngộ Vô thường, trong lửa vẫn tiêu dao

Biết áo cũ sẽ có ngày thay mới

 

Thành Câu Thi, dưới Sa la song thụ

Vô số chư thiên, bốn chúng bi thương

Đại Niết Bàn, Phật thuyết Tánh Kim Cương

Hiện nhập diệt vào biển Tỳ Lô Tánh.

 

Ngài đă đi qua trần gian bất hạnh

Vẽ con đường từng bước thoát tử sinh

Con đường từ bóng tối đến quang minh

Con đường đó, bước lên là ánh sáng.

 

Thị Giới

 

oOo

 

GIẤC MỘNG LỜI KINH

Su Ong nho

 

Người đă in những dấu chân trên tuyết

Để gió cuốn đi và tuyết xóa đi

Núi Hy Mă ngàn năm lung linh ánh nguyệt

Và dấu chân Người thành giấc mộng uy nghi.

 

Tám mươi năm vạch mộng t́m vết

Không thấy tăm hơi chỉ thấy mây trắng trên đầu

Mộng với thực nào ai hay biết

Chỉ thấy Người như mây trắng trên cao.

 

Cuốn Nhật Kư là giấc mộng lớn

Và cuộc đời Thầy cũng giấc mộng nguy nga

Nh́n vào mộng t́m phương trời cao rộng

Như nh́n mây để thấy cơi trời xa.

 

T́m Sư Ông, t́m Thầy qua giấc mộng

Như t́m tánh Không qua ảo ảnh lời Kinh

Con quỳ xuống dưới chân Người huyễn động

Để thấy ḿnh trong bóng mát hư linh.

 

oOo

 

ThayPNG

 

Đội ơn Thầy Tổ mở con đường

Hơn nửa đời người gắng đảm đương

Con mắt vẫn c̣n vương lắm bụi

Xin Thầy trở lại, được bên chân.

 

oOo

 

Thay 7

 

VỀ THĂM CHÙA CŨ

Về thăm chùa cũ tưởng h́nh dung

Tháp báu thành mây, ảnh ngưỡng trông

Chớm hỏi: Đây?-Không! ; Kia?-Chẳng phải!

Này?-Không! ;  C̣n nọ?-Cũng là không!

Chân h́nh in dấu đầy sau trước

T́m kiếm chân h́nh, đục mắt trong.

 

oOo

 

Hoan Hi

 

Con vẫn biết có nhân duyên trùng ngộ

Xong duyên này, Thầy sẽ tạo duyên sau

Nguyện theo Thầy qua nhân thế khổ đau

Trong ánh sáng Từ Bi, Trí Độ

Tâm: Tánh Phật nguyện ngày thêm tỏ rơ

Sóng đại dương cùng một thể: nguyện vào

Dù nơi đâu xin thần thức tương giao

Để con măi bước trên đường ánh sáng.

 

oOo

 

Thay OK b

 

Bỗng dưng ngồi nhớ đến Thầy

Chùa xưa, đồi cũ, thưa người tới lui

Câu kinh, giấc mộng, bước đời

Vẽ trên mặt nước, trôi vào biển xa...

 

oOo

 

voithay 3 B

 

Không hoa, không bướm vẫn mùa xuân

Thanh sắc trùng trùng chẳng ngại ngăn

Duyên được bổn sư soi kiến giải

Mở cho con mắt hết nghi nan

 

Mở cho con mắt hết nghi nan

C̣n lắm đồng thau lộn giữa vàng

Cứ măi lượn lờ nơi cửa giải

Uổng cho một kiếp ở nhân gian

 

Uổng cho một kiếp ở nhân gian

Cô phụ ơn Thầy bậc Quán Âm

Mở chỉ nơi không tai nước, lửa

Nguyện xin tinh tấn, lại bên chân.

 

(Niệm Bổn Sư)

 

oOo

 

voithay 5

 

Thầy bảo bước theo Thầy

Thầy bảo khơi ḍng nước

Thầy bảo dắt Thầy đi...

Tất cả là phương tiện

Của ḷng đại từ bi

Con cúi đầu kính lễ

Lời không nói được ǵ...

 

oOo

 

Theo Thầy đi trên đồi

Bên Thầy, đi là bước

Chân bước chạm lưng đồi.

 

Theo Thầy ra sau đồi

Ngang qua khe nước nhỏ

Thầy bảo dừng lại khơi...

 

Nước chảy trên lưng đồi.

 

...Rồi trở về phố thị

Dấng bước trong ḍng đời

Có khi mưa, khi nắng

Chạm chân bước lưng đồi.

 

(Dạo bộ theo Thầy)

 

oOo

 

hinhThayjpg

 

Phải như huyễn là thổi đùa trên bóng?

Phải Trí Bi là ngửa sấp bàn tay?

Trên cuộc lữ, bóng Thầy như ánh sóng

Thêm một lời là vạn dặm thêm sai...

(Tự nhiên nhớ Thầy)

 

oOo

 

voithay 6

 

Tŕnh Bổn sư kiến giải

Đúng sai đừng e ngại

Mạng nhện ở trong ḷng

Của tṛ Thầy biết cả.

Dù Thầy biết rơ ràng

Có cầu mới đáp lại

Ngày xưa đệ tử Phật

Thường thưa thỉnh ba lần.

Tín, thành đều đầy đủ

Đáp mới phá/tạo nghi t́nh. (*)

(Hỏi Thầy)

(*) Hiểu Phật cần hiểu từ nghi t́nh. Nghi t́nh là một loại ám ảnh sâu sắc có khi đưa đến trạng thái định. Ví dụ có người tŕnh Thầy:  Chỗ đó mọi sự đều im bặt. Thầy trả lời: Mặt trăng giả!. Trong trường hợp nầy, câu tŕnh là từ nghi t́nh và câu trả lời của Thầy  lại tạo ra một nghi t́nh mới (cho người thật tâm cầu). Đệ tử nên lấy câu dạy của Thầy làm công án tạo nghi t́nh, v́ đây là công án sống.

 

oOo

 

Các Tổ ngày xưa

Suốt ngày trống không

Nói không giữ giới

Nói  chẳng tham Thiền.

Bắt chước các Tổ

Chẳng giới, chẳng Thiền

Nghĩ, nói huyên thuyên

Coi chừng địa ngục.

(Tự răn)

 

oOo

 

Pháp của Phật: Pháp Không

Bao gồm Tánh, Tướng, Niệm

Tánh các pháp Tịch diệt

Tướng các pháp Tướng Không

Niệm: Trống không, vô niệm

Rốt ráo không chỗ nương

Vắng bặt, tánh tự biết.

 

Tánh vốn tịch diệt, vắng lặng goi là Tánh Không, Niết Bàn. Tướng là giả, không sinh, không diệt, không dơ, không sạch...hiện ra từ duyên khởi, là đối tượng của Trí quán sát, như Bồ tát Quán Tự Tại quán sát thế giới, gọi là Tướng Không. Ngài Cát tạng gọi sức quán sát nầy là "Lực Chiếu Thật Tướng" của Bát Nhă. Tánh của Tướng cũng tịch diệt.

 

Tướng của Từ Bi Hỉ Xả là Không, Tánh của Từ Bi Hỉ Xả là Tịch diệt. V́ vậy, Bồ tát nương  vào Tướng để thực hành cứu độ. A La Hán không nương vào Tướng nên không cứu độ, tuy nhiên các ngài vẫn là phước điền của trời, người v́ là những bậc xứng Tánh. Trong mười địa, Bồ tát địa thứ bảy mới tương đương với A La Hán về chứng ngộ Tánh Tịch diệt (Tánh Không).

 

Thực hành Pháp Không khởi đi từ Niệm. Niệm dừng th́ Tánh Biết sáng tỏ, tương ưng với Tánh Tịch diệt. Tướng duyên khởi cũng được nh́n thấy là Không, Tánh của nó cũng là tịch diệt, goi là Như Huyễn. Thân, tâm, thế giới được thấy là nhất thể trong Tánh Tịch diệt, gọi là Chân Như.

 

Tóm lại, Tánh Không là Tánh Tịch diệt, Niết bàn, được tương ưng trong Tánh Giác. Tướng Không để dùng cho hàng Bồ tát làm phương tiện cứu độ.

 

oOo

 

Ở trong Pháp của Phật

Pháp của Thầy thẳng tắt

Ngay sóng chính là nước

Tâm vốn thật trống không

Niệm không ngoài tánh Biết

Tánh Biết vốn không biết

Tịch tỉnh và vắng bặt

Với nghe, thấy dung thông (1)

Tin Nhân quả, Tạo phước

Hành hoạt trong Chân thường. (2)

 

(1) Để khai mở cho đệ tử, Thầy thường dùng hai công án: Nghe không? Thấy không?

(2) Với đệ tử  Sài g̣n, Thầy nhấn mạnh ba pháp: Tin Nhân Quả, Tạo Phươc Đức, Sống Chân Thường .

 

oOo

 

Mọi hạnh không ngoài Thích Ca

Nên có sáu hạnh vượt bờ

Vượt bờ không ngoài vô niệm

V́ không có bờ để qua.

 

Mọi tướng không ngoài Di Đà

Thế nên thuyết pháp hằng sa

Hằng sa không ngoài vô niệm

V́ thân ánh sáng bao la

 

Mọi bịnh không ngoài Dược sư

V́ thế mọi bịnh được trừ

Được trừ không ngoài vô niệm

V́ hằng sáng sạch từ xưa

 

Mọi vui không ngoài Di Lặc

  thế nói chuyện tương lai

Tương lai không ngoài vô niệm

V́ ba thời ở ngay đây...

 

Một Phật là tất cả Phật

Theo duyên huyễn hóa mà thôi

Từ bi hiện h́nh sai khác

Phương tiện cứu khổ cho đời.

 

oOo

 

Thường rửa tay cho sạch

Biết bịnh không ngoài Phật

Thường niệm tánh Dược Sư

Cách pḥng bịnh chân thật.

 

Ḿnh người đều khẩu trang

Đều muốn được b́nh an

Khởi tâm b́nh đẳng lớn

Cách pḥng bịnh dễ ăn.

 

Nói chuyện cách xa chút

Biết tuy xa mà gần

V́ cùng chung tánh Phật

Cách pḥng bịnh thông minh.

 

Theo đúng lời hướng dẫn

Của chuyên viên y khoa

Khởi ḷng biết ơn lớn

Pḥng bịnh trong tầm tay...

 

(Pḥng chống bịnh - Mùa dịch COVID-19)

 

oOo

 

Nụ cười nào có vương

Mắt nh́n nào có nhớ

Nguyện như mây không phương

Tan vào trong biển ngộ.

 

Nguyện thấy rơ và thương

Cuộc đời nhiều tự trói

Như thương tằm quấn thân

Tự nhả tơ buộc măi...

 

oOo

 

Đầu năm ngồi đọc Kinh

Dâng Tổ Tiên Cha Mẹ

Lời Kinh nghĩa vô biên

Xin xông tâm kính lễ.

 

oOo

 

Nơi mắt tai thân ư

Đă vốn sẵn tính trời

Trống không và vô tận

Hiển hiện tuệ, bi, từ...

 

oOo

 

Mắt nh́n thấy mắt, tai nghe tai

Mũi dọc, mày ngang vẫn rơ bày

Đỉnh núi chạm không, mây mặc kệ

Mặt trời Đông mọc, lặn non Tây.

 

oOo

 

Sáng dậy gơ tiếng chuông

Để cùng đi vào cơi...

Đất trời với thân tâm

Đều âm vang, bóng khói...

 

oOo

 

Ngó ra trời đất thấy bao la

Soi lại thân đây nhỏ xíu hà

Nếu được tâm không, không xứ sở

Th́  đây và đó chẳng trong ngoài.

(Ngồi ngó trời)

 

oOo

 

Lơ mơ ngồi quán ngó ra trời

Tuổi tác ngay đây tính được đâu

Trời đất bao nhiêu đây chẳng kém

Mắt, tai, thân, ư trống phơi phơi.

 

oOo

 

Từ Bi Hỉ Xả tánh hư không

Pháp giới vô biên một thể đồng

Vô lượng có tâm thành hữu lượng

Vô tâm vô lượng: Phật Tâm tông.

(Bốn Tâm Vô Lượng)

 

oOo

 

Trống không không biết: bổn tâm ta

T́m kiếm đông tây thêm cách xa

Vạn sự không ngoài không-không biết

Thế nên không biết chẳng phải ḷa (mù).

 

oOo

 

Cuối năm tâm chạm góc hồn

Góc hồn ấp ủ muôn vàn niềm quê

Cuối năm tâm dạt cơi mê

Cơi mê thơ thẩn nhớ về Đông Phương.

 

oOo

 

Đừng bảo Phật xưa chẳng một lời

Chỉ  v́ chẳng biết chạm từ đâu

Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ư

Là sáu thần thông chẳng phải chơi!

 

oOo

 

Mắt, tai, mũi, lưỡi vốn trống không

Thân, ư hai căn cũng tánh đồng

Nhờ thế sắc, thanh, hương, vị, xúc

Cùng chư trần pháp được lưu thông.

 

Các trần như thế đă lưu thông

Tự tại ra vào chẳng ngại ngăn

V́ tưởng hiện ra che khuất gốc

Cho nên theo bóng chạy ḷng ṿng...

 

oOo

 

Sáng dậy tinh sương

Ngồi thiền trên gối

Thân không biên giới

Cúng dường mười phương...

 

oOo

 

Hăy nh́n vào bên trong

Dơi theo từng hơi thở

Phút giây đời sống đó

Em có thấy ǵ không?

 

Hăy nh́n vào bên trong

Qua mắt tai thân ư

Dừng cảm quan, suy nghĩ

Em có thấy ǵ không?

 

Đừng nói chuyện thong dong

Như mặt hồ buổi tối

Hăy nh́n vào bên trong

Để nhận ra đầu mối.

 

oOo

 

Trống không, trống không, tuyệt trống không

Bồ tát trống không nói chẳng cùng

Ma, quỉ mắt dương nh́n không thấy

Thần, trời tim kiếm cũng hoài công

Tánh sáng nơi không, thường tự tại

Không nơi tánh sáng, hiện ngàn thân...

(Bồ tát trống không)

 

oOo

 

Người c̣n không có chi tông

Phương tiện bày ra dựa ngữ ngôn

Nếu thấu Phật kinh, ĺa hết tưởng

Cởi trần ngồi mát gữa trời trong.

 

oOo

 

Huệ Năng dạy Kiến tánh

Tánh tướng vốn trống không

Hiển ẩn đều bào ảnh

Kiến tánh: Dứt cầu mong.

 

oOo

 

Lưỡi Phật dài rộng

Đầy khắp tam thiên

Chúng sanh trong đó

Đều là bông sen...

(Niệm chúng sanh)

 

oOo

 

Nh́n vào thân tâm đi

Rốt ráo chẳng có ǵ

Trống không, không chỗ tựa

Lấy ǵ tựa tham si!?

 

Nh́n vào thân tâm đi

Rốt ráo chẳng có ǵ

Trống không, không chỗ tựa

Lấy ǵ tựa trí bi!?

 

Bi trí với tham si

Rốt cuộc chẳng có ǵ

Trong đại thân trống rỗng

Là vô lượng từ bi...

 

oOo

 

Theo người xưa hành xử

Không buộc, không phóng cuồng

Góc tịnh không thừa, thiếu

Theo duyên chẳng bám, buông...

 

oOo

 

Ngồi thiền, ngồi trong gương

Cảnh hiện, bóng trong gương

Không chơn cũng không vọng

Y vậy giữa đời thường.

 

oOo

 

An trú tánh Không

Là tâm trống không

Rơ sáng vi diệu

Trong Giác dung thông

 

An trú tánh Không

Là tâm trống không

Không Biết vi diệu

Mọi phân biệt dừng

 

An trú tánh Không

Là tâm trống không

Tương dung vi diệu

Với pháp trùng trùng

 

An trú tánh Không

Là tâm trống không

Ẩn chứa vi diệu

Bốn Vô Lượng Tâm

 

An trú tánh Không

Là tâm trống không

An nhiên vi diệu

Giữa sóng chập chùng

...

Nguyện chư Phật, Tổ

Soi sáng con đường

Hành tương ưng Lư

Trên bước vô cùng...

 

oOo

 

Nh́n chuyện ở thế gian

Như con chim làm tổ

Ngàn vạn mối kêt đan

Mà t́nh thương tỏ lộ...

 

oOo

 

Rộn ràng qua trước mắt

Dù như bóng trong gương

Cũng có khi phiền năo

Xin Sám hối Mười Phương.

 

oOo

 

Sáng ngồi trước cửa sổ

Ḷng không vướn bận ǵ

Đôi vợ chồng hàng xóm

Chuẩn bị chuyến đi chơi.

Thấy họ vui, ḿnh vui

Đời  rốt cùng vẫn đẹp

Dù là hiện tượng thôi.

Mọi thứ đều hiện tượng

Biết vậy nên thương nhiều...

 

oOo

 

Chim bay con mắt ngó

đất và trời vô vi

Nên chim-đất-trời hiện

cơi vô cùng từ bi...

(Từ Bi)

 

oOo

 

Một ḿnh trong đó sinh nhai

Ngôi nhà không sắc, không nơi, không h́nh

Không rào tường, không vách ngăn

Không mới, không cũ, không trong, không ngoài

Quan Âm ngàn mắt ngàn tay

Một con mắt lẻ hiển bày từ bi.

 

oOo

 

Thức dậy với tiếng chuông

Ḷng không ǵ bận bịu

Sao có chút buồn buồn

Một vị Thầy lại khuất.

Đời như vắng vẻ dần

Mỗi ngày thêm một chút

Soi lại chuỗi thời gian

Cuộc bể dâu được mất.

Dẫu biết sắc là không

Đến đi đều không thật

Vui buồn như đám mây

Cũng buồn như đám mây...

(HT Trí Quang viên tịch)

 

oOo

 

Hiền Thánh xưa nay

Nhiều phen làm quái

Nheo mắt làm quái (*)

Vẫn rơ tự tại.

 

Nhân Tông làm quái

Dẫn lính đánh Nguyên

Quảng Đức làm quái

Lửa đốt bạo quyền...

 

Bây giờ làm quái

Trước những xảo ngôn

Thần thông diệu dụng

Đảnh lễ vô cùng...

 

(Cảm ơn các Thầy, Cô và Phật tử)

 

(*)

Bắt chước câu của Tuệ Trung Thượng Sĩ:

 

Kiến giải tŕnh kiến giải,
Tự niết mục tác quái.
Niết mục tác quái liễu,
Minh minh thường tự tại.

(Tuệ Trung Thượng Sĩ)

 

Kiến giải bày kiến giải,
Như dụi mắt làm quái.
Dụi mắt làm quái rồi,
Sáng sủa thường tự tại.

(Đồ Nam Tử dịch)

 

oOo

 

Sợi nắng ngàn năm

c̣n  đậu trên tóc

của bầu trời xanh.

Hạt muối ngàn năm

c̣n mặn trên môi

của biển...

(Thời gian...)

 

oOo

 

Thức  dậy ngồi không

Thân tâm không quấy

Đức Phật thiện lành

Ở đâu không thấy.

Mở chuỗi ra lần

Rỗng không tâm ư

Cất chuỗi ngồi không...

(Sáng dậy ngồi không)

 

oOo

 

ma

 

Một ḿnh ngồi đốt lửa

Tàn Đông rồi qua Thu

Một đời ngồi đốt lửa

Khói bay, mắt lệ mờ

Mẹ già ngồi đốt lửa

C̣n ru lời ầu ơ...

 

Cuộc đời là bếp lửa

Tan từng mảnh than hồng

Mẹ một đời đốt lửa

Mẹ một đời mùa Đông...

 

oOo

 

Đời Mẹ là nén nhang

Nén nhang thành làn khói

Khói bay vào hư không

Đă bay vào hư không...

 

Hư không

đóa hồng trắng

Hư không

cài lên tim...

 

oOo

 

20191017_164151AA

 

Nàng chăm chỉ chép Kinh

Chắc là tâm có tịnh

Chắc là ḷng có an

Chẳng khởi tâm phải trái

Chuyện tấm cám thế gian

Nên mỗi thời mỗi việc

Đều ngăn nắp gọn gàng

Đây có lời nhắn gởi

Cám ơn Cám ơn Hum!

(Bà xă chép Kinh)

 

oOo

 

Cám ơn bà xă, cám ơn tôi

Giữ vẹn nguyền xưa đến bạc đầu

Son phấn không làm nên cái đẹp

Mắt môi chẳng tạo nghĩa t́nh sâu

Con đường hướng thượng cùng nhau bước

Nền nếp gia đ́nh giữ trước sau

Người t́nh, rồi đến cô dâu mới

Thành mẹ, lên bà, chẳng khác nhau

 

oOo

 

Trời đất bao la hề chẳng có chi

Mùa Thu lá vàng hề không ư ǵ

Tâm không lớn nhỏ hề  tâm lớn

T́nh không chủ khách hề Từ Bi.

(Đi bộ ven hồ)

 

oOo

 

Bạn hỏi Tâm Kinh

Trả lời: Không biết

Bạn cứ hỏi riết

Trả lời bạn: Vô!

(Thầy tôi dạy vậy.)

 

oOo

Ngồi lặng yên buổi sáng

Tâm chẳng muốn làm thơ

Sao con chim buổi sáng

Bay qua trời xanh lơ?

 

oOo

 

Sau thời kinh buổi sáng

ngồi lại trước bàn thờ

nhắm mắt nghe hơi thở

nghe tâm lặng lẽ trôi

Thầy Tổ ngày xưa hiện

như bóng lướt qua thôi

mà đại bi rỗng lặng

c̣n đượm cả bầu trời...

 

oOo

 

Sáng dậy tinh sương

Ngồi thiền trên gối

Thân không biên giới

Cúng dường mười phương

 

oOo

 

Có một thời gian thật

Đọng lại thành đôi mắt

Đôi mắt nh́n đôi mắt

Đôi mắt thấy thời gian

Thức dậy sớm tinh sương

Cuộc đời tṛn đôi mắt

Thấy thời gian rất thật

Thương tận cùng không gian.

 

oOo

 

Nhựa cây phong đă dồn hết về gốc

Tuyết thay lá trên cành trơ.

Con chim hôm qua

c̣n nghe tiếng kêu hôm nay.

 

Không thể ngưng nỗi buồn của thời gian

V́ đám mây trắng hôm nào c̣n sót lại

đâu đó trong hồn

hóa thành thời gian.

 

Và không gian

Hồn quá nhỏ để ôm

nên thế giới vỡ thành từng mảnh

cách ngăn.

 

Vâng.

Nhựa cây phong đă dồn hết về gốc

Mà con chim hôm qua

vẫn c̣n nghe tiếng kêu hôm nay.

 

Phải chăng

khi một sợi tuyết dừng lại không rơi

th́ nỗi chết

sẽ không c̣n đi t́m cội nguồn

của một con sóng Biển Đông?

 

oOo

 

Ngọn đèn đường c̣n sáng

Hăy tin tôi đi

nó chứa anh

chứa tôi

và chứa cả không gian này

và những sợi tuyết bay trong nó

cũng bay trong anh

trong tôi

và bay trong cả không gian nầy.

 

Không có ǵ ngăn cách

Hăy tin tôi đi

Mỗi phút giây

đức Phật đều chạm tay vào mặt đất

chứng minh

cho sự tṛn vẹn của thế gian nầy.

 

Nhưng nếu hỏi tṛn vẹn thế nào?

- Hăy ăn chiếc bánh vẽ

của ngài Đạo Nguyên.

 

oOo

 

Hàng cây trụi lá đứng trên tuyết

Một gă u mê ngồi bên của sổ

Nhà hay bầu trời!?

Hỏi tâm?

- Tuyết rơi trên tuyết

và một thoảng qua của gió

vẽ h́nh

con chim trốn tuyết

đậu im

trên

tiếng chuông chùa

 

oOo

 

Trời Ma Hê Thủ La

Ba mắt một cái thấy

Ngài Nham Đầu điểm ba

Đông, Tây và trên đỉnh

Vạch trần khuôn mặt ra

Người trăm phương chết sạch.

 

oOo

 

Hoa tự là hoa, người tự người

Lăng xăng t́m hiểu cực thân thôi

Mở hai con mắt, hai là một

Nheo lại nh́n ra một hóa hai

Nheo, nhướng vẫn là con mắt ấy

Đầu lâu, con mắt thấy như lai.

 

oOo

 

Tuyết đang rơi trong bầu trời không tuyết

Mù ngăn che trong chốn chẳng ngăn che

Khi đối diện: một, hai, ba..., vô tận

Lúc  thâu vào: chỉ một tấm gương xưa.

 

oOo

 

Tôi thấy em ở đó

Bỗng dưng rất vui mừng

Em hiện thân rực rỡ

Trong khoảnh khắc vô cùng.

 

Trong em có trăng sao

Trong em có mặt trời

Có ngày, đêm, mưa, nắng

Và trong em có tôi...

 

Em: hiện thân thế giới

Và em vẫn là em

Em tự thân nh́n thấy

Và ấn chứng cho em.

(Hạt Sương)

 

oOo

 

Gương Tâm ảnh  hiện trùng trùng

Bao la, rỗng lặng, không trong, không ngoài

Một thân, vạn tướng hiển bày

Vạn thân gom lại không ngoài một thân

Di Đà hiển lộ toàn chân

Chim kêu là Pháp, cảnh trần là Kinh

Bướm bay vườn cải vô t́nh

Cánh rung rung cả ba ngh́n v́ sao.

 

oOo

 

Lăng xăng quên mất cội Bồ đề

Cảnh cảnh buộc ràng gọi bến mê

Bờ giác, bên mê nào hai bến

Chằng qua quên mất cội bồ đề.

 

oOo

 

31318029_432471207177910_4570055105635571826_n

 

Nửa ṿng trái đất gởi thân qua

Đi, ở tùy duyên, lọ thiết tha

Mai, mốt, sáng, chiều nào ngăn cách

Đó, đây, trên, dưới có đâu xa

Gặp bạn nh́n nhau đầy đôi mắt

Nói không tri kỷ giữa bao la!? (*)

 

(*)

Ra cửa khắp đời không tri kỷ

Vào nhà ngập mắt: chẳng ai thân

Nhà không, đêm lạnh, không ǵ có

Trời xanh, trăng sáng: cũng bạn gần.

(Thiền sư Đơn Hà)

 

oOo

 

Hoa chứa trong hoa, đèn nối đèn

Hoa là hoa đốm bởi  nhân duyên

Hoa-Không, sự-lư, không ngăn ngại

Tám vạn hoa thành một đóa sen.

 

oOo

 

Hoa với cỏ đan nhau trong vườn tịnh

Thánh với phàm chia sẻ cơi lưu li

Ngọn cỏ gầy không thiếu lượng từ bi

V́ tánh Phật vốn bao la thường trụ.

 

Cơn gió thổi lay nhành hoa đương nụ

Con bướm vàng lả lượn nắng ban mai

Trời cao xanh với những áng mây bay

Chưa từng ở bên ngoài thân cỏ dại.

 

Những con sóng ra từ ḷng biển cả

Vơ ốc già chứa cả tiếng đại dương

Có đến đi thấm đượm nỗi vô thường

Sẽ hiểu được lượng từ bi của cỏ.

 

oOo

 

Ngồi buồn hỏi chuyện ông trời

Sao hoài trút xuống cuộc đời họa tai

Lại thêm chuyện cơi người ta

Vốn cùng một Mẹ sao mà chẳng thương?

Giống hiền từ thưở Hùng Vương

Mấy đời dịch hạch, thiện lương không c̣n?

 

oOo

 

Cây đă đi không trở về với núi

Nên nước cũng đi không lưu luyến với rừng

Những sông hiền ngày xưa giờ nổi giận?

Và đại dương cũng đă hết bao dung?

 

Rừng dù chết, xin t́nh yêu đừng chết

Nguồn dù lưng, xin nước mắt đừng lưng

Những lư thuyết xin trở thành thứ yếu

Để tim c̣n hơi nóng của cha ông.

 

Rừng sẽ sống khi trái tim c̣n ấm

Nguồn sẽ đầy khi mắt biết rưng rưng

Những biệt phủ sẽ trở thành hang quỉ

  loài người chỉ lớn với yêu thương.

 

oOo

 

Những niềm vui nhỏ cho nhau

Để niềm vui lớn ngày sau nở vàng

Dù cho hoa nở, hoa tàn

Th́ Mầm Xuân vẫn tháng năm đợi mùa.

 

oOo

 

Mắt nào thấy được chính ḿnh?

Mắt nào thấy được tịnh thanh bốn mùa?

Mắt nào thấy rơ được-thua?

- Ấy là con mắt lúc chưa thấy ǵ.

 

oOo

 

Kết nối nhân duyên hóa sự đời

Có, không, sinh, diệt giả danh thôi

Con đường ngôn ngữ chưa từng dứt

Biết huyễn ngôn rồi, mặc huyễn chơi.

 

oOo

 

Giữa đêm thắp ngọn nến mờ

Thắp rồi lại tắt bên tờ giấy nguyên

Rưng rưng chút lệ vô duyên

Nghe trong tiềm thức nỗi phiền không đâu

Dù cho Pháp Phật nhiệm mầu

Vết lăn trần thế ấn sâu trong hồn

Lang thang làm khách dặm trường

Nhớ Thầy, nhớ bạn, nhớ nguồn cội xưa.

 

oOo

 

Rỗng rang không cảnh cũng không tâm

Cảnh cảnh, tâm tâm hiện rơ ràng

Câu Kinh buổi sáng ḥa sương sớm

Tiếng mơ chiều hôm đượm ánh trăng

Thiền tọa im chơi cùng niệm khởi

Quán tâm lặng ngó sóng lăn tăn

Niêm khởi, sóng tăn như mây nổi

Cơi chung riêng tỏ giữa trời quang.

 

oOo

 

Bỗng đâu thương cuộc đời buồn

Thương con nước chảy xa nguồn không tên

Dù rằng duyên chẳng là duyên

Sắc không là sắc, ưu phiền ảo hoa

Đi về trong cơi người ta

Có con mắt chẳng thấy tà dương rơi!?

 

oOo

 

Về Chùa

 

Về lại nơi đây gác việc đời

Trải qua biết mấy giấc mơ rồi

Như xô đi măi từng con sóng

C̣n một màu xanh thăm thẳm thôi.

 

C̣n một màu xanh thăm thẳm thôi

Tóc xanh giờ đă hóa tơ trời

Công danh, sự nghiệp là sương khói

Triết lư, văn chương chuyện để chơi.

 

Triết lư, văn chương chuyện để chơi.

Dựng xây bản ngă biệt ta người

Nh́n lên, đức Phật cười: Hư huyễn

Một nhánh hoa trao, miệng ḿm cười…

 

oOo

 

Vịnh Chùa Linh Ứng Đà Nẵng

 

Rạng rỡ từ quang tỏa khắp vùng

Nh́n ra khói sóng biển mênh mông

Hai mươi La Hán đùa nhân thế

Một kiếp luân hồi có với không

 

Một kiếp luân hồi có với không

Có-Không hai mặt một nguồn Tâm

Từ bi cứu độ người mê khổ

Trí tuệ soi đời vốn rỗng rang

 

Trí tuệ soi đời vốn rỗng rang

Con thuyền Bát nhă đượm màu trăng

Thuyền trôi trên sóng nào ai thấy

Thấp thoáng bờ xa ửng ánh vàng.

 

oOo

 

V́ chưng đă có những lần

Nên trăng sao cũng vô ngần trong tim

Lời không hết được nỗi niềm

Tràng giang, củi mục măi t́m kiếm nhau.

 

oOo

 

Những con số trong tháng ngày,

Những h́nh đồ thị ở ngay giữa đời

Bớt đi những chuyện vẽ vời

Để ḿnh cùng với đất trời gần hơn.

 

oOo

 

Một hạt bụi đến và đi vô tận

Một vành trăng đầy ắp biển trăng vàng

Thầm cảm niệm vô cùng đi với đến

Bánh xe quay là dừng lại giữa vô ngần.

 

Không mong ước đợi chờ ngày sẽ đến

Cuộc đời quay như xe nước quay luôn

Tối và sáng giao ḥa không ước hẹn

Khi chân dừng là hội ngộ trùng dương.

 

Trong đêm trăng, đóa hoa là ánh sáng

Trong hư không, ánh sáng nở thành hoa

Màu xanh xưa có về trong kư văng

Cũng một lần vẽ lại đóa không hoa.

 

oOo

 

Chuyện đời qua tựa bóng qua gương

Rằng có, rằng không cũng đảm đương

Trăng sáng thế gian thành ánh sáng

Tâm không vũ trụ hóa ra không

Hoa rơi nền cỏ không xao động

Bóng chiếu hồ thu nước vẫn trong

Một chiếc thuyển con trên biến rộng

Hỏi đâu là có, hỏi đâu không!

 

oOo

 

Em có đôi răng thỏ

Để nếm mùi vị đời

Đời có vui có khổ

Có hội ngộ, chia phôi.

 

Em có chiếc cổ cao

Ngóng trông t́m hạnh phúc

Hạnh phúc như mây trời

Bay hoài không bến đỗ.

 

Có trăng nào không vỡ?

Gặp gỡ nào không tan?

Có hoa nào không héo?

T́nh nào không phai tàn?

 

Để mây theo hướng gió

Để chim về với trời

Thuyền về với biển khơi

Áo xanh về suối nhớ.

 

oOo

 

Như đóa hoa trong đời

Âm thầm không một lời

Nhưng từng ngày thiết tha

Nhưng từng giờ thiết tha.

 

Như đóa hoa tươi cười

Biết đâu ḷng ngậm ngùi

Trong những ngày gió qua

Trong những ngày nắng qua...

 

oOo

 

Tách cà phê lặng yên

Lắng nghe lời buôi sáng

Ḷng có cơn gió thoảng

V́ ngoài trời lá bay?

 

oOo

 

Từ suối nhỏ đến biển xanh rộng lớn

Viên đá lăn, lăn măi đến khi tṛn

Ngàn năm đó đá lặng yên không nói

V́ thấy ḿnh cũng trời đất mênh mông...

 

oOo

 

Tưới cây trong nhà, thương cây trên núi

Nh́n cháu đùa vui, xót trẻ không nhà

Việt Nam, Việt Nam, nhớ từng hạt bụi

Đi suốt một đời sao vẫn c̣n xa!

 

Nhớ măi Trường sơn, máu người c̣n đọng

Thương trẻ vỉa hè không có tuổi thơ
Sông núi ngàn năm hồn thiêng c̣n vọng
Bao nhiêu năm rồi, vẫn một giấc mơ
...

oOo

 

 

sen 5 OK2